Bạo lực cách mạng là gì? Vai trò của nó trong cách mạng xã hội

Câu hỏi: Bạo lực cách mạng là gì? Vai trò của nó trong cách mạng xã hội

Đáp án:

a) Bạo lực cách mạng

Cách mạng xã hội có thể diễn ra dưới những hình thức khác nhau, nhưng dù dưới hình thức nào thì cách mạng cũng không thể đạt đến thắng lợi, nếu không sử dụng bạo lực cách mạng.
Bạo lực cách mạng là sức mạnh của quần chúng có tổ chức được dẫn dắt bởi một đường lối chính trị tiên tiến hướng dẫn, lãnh đạo để cưỡng chế, cưỡng bức giai cấp phản động, buộc chúng phải phục tùng ý chí của giai cấp cách mạng một khi vấn đề chính quyền được đặt ra một cách trực tiếp.

b) Vai trò của bạo lực cách mạng

Bạo lực cách mạng là một quy luật phổ biến. Tính phổ biến của nó bắt nguồn từ chỗ bất kỳ cuộc cách mạng nào cũng phải giải quyết vấn đề chính quyền. Để giành và giữ được chính quyền – một nhiệm vụ cơ bản của mọi cuộc cách mạng -, giai cấp lãnh đạo cách mạng và quần chúng phải tạo cho mình một điều kiện không thể thiếu được, đó là bạo lực cách mạng. Bởi lẽ xét về mặt lôgic cũng như lịch sử, các giai cấp phản động thống trị không bao giờ tự nguyện rời bỏ chính quyền nếu không có sự cưỡng bức bằng bạo lực, và một chính quyền mới cũng sẽ không tồn tại nếu không có đủ sức mạnh bạo lực để tự bảo vệ mình.

Cách mạng vô sản là cuộc cách mạng triệt để nhất, sâu sắc nhất trong lịch sử loài người. Ngay từ đầu, trong Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản, C.Mác và Ph.Angghen đã khẳng định rằng, mục đích của những người cộng sản “chỉ có thể đạt được bằng cách dùng bạo lực lật đổ tòan bộ trật tự xã hội hiện có”. Không có bạo lực cách mạng thì không thể thay nhà nước tư sản bằng nhà nước vô sản và như vậy giai cấp vô sản sẽ không thể hòan thành được sứ mệnh lịch sử của mình.

Bạo lực cách mạng có thể được thể hiện và thực hiện dưới nhiều hình thức khác nhau. Có thể nói bạo lực cách mạng phải dựa vào hai lực lượng – lực lượng quân sự và lực lượng chính trị, và bao gồm hai hình thức đấu tranh – đấu tranh quân sự và đấu tranh chính trị, cũng như sự kết hợp giữa hai hình thức ấy.

Đương nhiên, không phải bất cứ hình thức đấu tranh chính trị nào cũng đều là bạo lực. Chỉ được coi là bạo lực những hành động của quần chúng ngoài pháp luật nhà nước của giai cấp thống trị nhằm mục đích trực tiếp đánh đổ chính quyền của bọn thống trị giành chính quyền về tay nhân dân, khi vấn đề giành chính quyền đã được đặt ra.

Khẳng định tính tất yếu của bạo lực cách mạng không có nghĩa là gạt bỏ khả năng giành chính quyền bằng phương pháp hòa bình. Khả năng này có thể xảy ra trong những trường hợp mà giai cấp thống trị không có bộ máy bạo lực đáng kể hoặc là có bộ máy bạo lực nhưng đã mất hết ý chí chống lại quần chúng cách mạng, sẵn sàng chịu nhận một biện pháp thỏa hiệp. V.I.Lênin cho rằng, khả năng giành chính quyền bằng phương pháp hòa bình là rất qúy, cần phải tranh thủ, vì nó là con đường ít đau khổ đối với nhân dân và có lợi nhất, nhưng đó là một khả năng rất hiếm.

Những người không tán thành cách mạng, thường xuyên tạc tư tưởng của C.Mác về bạo lực, miêu tả cách mạng như một “hành vi phá hoại”. Đúng như bản chất nhân đạo của mình, chủ nghĩa Mác muốn làm cách mạng xã hội chủ nghĩa một cách hoà bình để tránh tổn thất cho xã hội và cho con người; nhưng điều đó tuỳ thuộc trước hết ở cách phản ứng của giai cấp thống trị.

Cách mạng xã hội chủ nghĩa là một tổng hợp những biến đổi sâu sắc về chính trị, kinh tế, xã hội và tư tưởng, nó bao trùm một thời kỳ lịch sử lâu dài, mở đầu bằng việc giành chính quyền, nhưng sau đó việc giữ chính quyền và thực hiện những cải biến cách mạng các mặt của đời sống xã hội thì còn khó hơn và lâu dài hơn. Đối với cách mạng xã hội chủ nghĩa thì việc giành chính quyền mới chỉ là bắt đầu.

Cuộc cách mạng này ở các nước tư bản phát triển diễn ra sớm hay muộn và diễn ra dưới hình thức nào, điều đó phụ thuộc một phần vào “những sự thay đổi trong sách lược của các giai cấp thống trị nói chung và của giai cấp tư sản nói riêng” , và cũng phụ thuộc vào mức độ trưởng thành và khả năng ứng phó của giai cấp công nhân ở những nước đó.

Ở nước ta, khi tổng kết kinh nghiệm cách mạng dân tộc dân chủ nhân dân, Đại hội lần thứ IV của Đảng CSVN đã chỉ rõ những bài học và việc vận dụng sáng tạo tư tưởng bạo lực cách mạng. Trong điều kiện cụ thể của cách mạng Việt Nam đó là: “Sử dụng bạo lực cách mạng tổng hợp bao gồm lực lượng chính trị quần chúng và lực lượng vũ trang nhân dân ”.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *