Chập chững học Thiền tâm mình an nhiên

Thiền là đem tâm trở về với thân, đem tâm trở về với tâm, đem tâm trở về với thực tại. Dừng tâm lại và đồng thời cũng thả tâm đi. Để tâm không bị vướng bận vào những ưu sầu của quá khứ, lo lắng của tương lai. Tâm chỉ là tâm của hiện tại.

Phương pháp là:

  • Hít một hơi thật sâu. Sau đó thở ra một hơi thật dài.
  • Khi hít vào để ý hơi thở và hiện thực xung quanh mình.
  • Nhờ vậy, khi hít vào, ta biết mình đang hít vào.
  • Khi thở ra buông bỏ mọi muộn phiền, ưu tư.
  • Chỉ chú ý vào hiện tại, ta thở ra. Và nhờ vậy, ta biết mình đang thở ra.

Thầy Thích Nhất Hạnh viết: có thể ngồi thiền, có thể nằm thiền, có thể bộ thiền. Mình ngồi thiền thì chẳng thích ngồi ở tư thế kiết già lắm, nằm thiền lúc ổn, lúc không, bộ thiền cũng chẳng giống cách mà thầy miêu tả trong sách. Vậy là mình có đang thiền không?

Chỉ là hít sâu và thở chậm. Hít lắng và thở cười. Uống nước và biết mình đang uống nước, ăn cơm và biết mình đang ăn cơm. Đi bộ và nhìn thấy trời mây thật đẹp, mỗi người mình gặp cũng đều tất bật, thật tươi. Viết điều gì đó và thấy lòng thật nhẹ nhàng, thanh thản. Thì thôi, mình cứ gọi là mình đang thiền đi.

Mình không nhìn thiền qua lăng kính huyền bí của tôn giáo, cũng không nhìn thiền qua hình tướng bài bản như sách giáo khoa. Mình chỉ thực tập theo một số hướng dẫn mình đọc được rồi thấy hiệu quả. Và chẳng biết nhờ duyên hay gì đó, tự nhiên lại thấy tâm mình an nhiên.

Ai rồi cũng đến lúc, nhận ra những trách nhiệm, nhận ra cuộc đời này còn đầy những lo lắng, ưu tư. Rất nhiều người lại nghĩ, và bản thân mình cũng từng vậy, phải lo lắng, phải suy tư thì mới đúng điệu của cuộc đời, mới là trưởng thành.

Nhưng có thật là như vậy không?

Mỗi người trung bình có lẽ chỉ có 60 năm cuộc đời để sống, vậy thì tại sao phải buông mình theo những ưu sầu xa xôi. Nếu đạt được những thứ ta mong muốn, thì liệu bản thân có hạnh phúc hơn không? Hay lại tiếp tục mải miết đi tìm? Nếu không thật sự hạnh phúc, vậy mỗi ngày ta sống, ý nghĩa cuộc đời này của ta là gì?

Thiền là câu trả lời của mình hiện tại. Sống trong hiện tại, sống cho giây phút của hiện tại, chỉ vậy thôi.

Mình xin trích lại bài kệ ngắn của thầy Thích Nhất Hạnh về phương pháp hít thở trong cuốn “Quyền lực đích thực” :

Vào, ra
Sâu, chậm
Khỏe, nhẹ
Lắng, cười
Hiện tại, tuyệt vời.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *