Dại khờ tin vào bản thân một lần nữa…

Để một lần nữa được vẫy vùng giữa tuổi trẻ ngông cuồng
19,5 điểm… đó là con số mà tôi đạt được sau vài tháng miệt mài cày cuốc từ 8 giờ sáng đến 3 giờ sáng hôm sau để… thi lại đại học.
Với hy vọng đổi thay tuổi trẻ khốn khổ của mình, tôi đánh cược bỏ học tại một trường đại học chuyên ngành kỹ thuật đang theo tại Sài Gòn và thi lại. Tôi cực khổ ôn thi liên tục không ngơi nghỉ trong nhiều ngày tháng, thế nhưng kết quả tôi nhận được lại là một thất bại ê chề và đầy nhục nhã. Kết quả đó càng làm tôi tin hơn vào sự yếu kém của bản thân.
Không thể trở về trường để học và cũng chẳng thể ở lại Sài Gòn, tôi chỉ biết xách vali về quê. Trong xúc cảm u buồn, đớn đau và đầy thất vọng, tôi chỉ biết trốn trong phòng chơi game, xem phim để quên đi cảm giác mình là một thằng thất bại, thấp kém.
… Và khóc thương cho chính tuổi trẻ bất hạnh của mình.
Thế nhưng điều gì đến rồi cũng sẽ đến. Tôi lại dại khờ nung nấu cái ý định thi lại đại học một lần nữa. Mặc cho lòng đầy nghi kỵ cùng nỗi bất an, mặc cho tận sâu trong tôi luôn tin rằng mình chỉ là một đứa kém cỏi, và mặc cho bản thân biết chắc sẽ lại thất bại và lại thất vọng, tôi đã bắt đầu chặng hành trình thi lại đại học năm đó.
Tôi còn nhớ sau khi về Đà Nẵng, để không nản lòng trong việc ôn thi, tôi đã tụ tập bạn bè của mình và tạo lập nên một nhóm 8 người gọi là: “Hội thi lại”. Đúng như cái tên của nó, bọn tôi là những kẻ thi lại đại học… Tôi đã thật sự rất hạnh phúc khi được gặp gỡ và đồng hành với những con người cùng cảnh ngộ. Bọn tôi chia sẻ với nhau về những khát vọng cá nhân, về những nơi mình sẽ đến, về những người mình sẽ gặp, về những giấc mơ mình sẽ theo đuổi, về cả thời sinh viên và tuổi trẻ mà mình muốn đi qua. Sau những tháng ngày cô độc trong đau buồn, cuối cùng tôi cũng được lắng nghe và thấu hiểu cho những xúc cảm nặng nề mà bản thân đang phải gánh vác.
Nhưng… từng người từng người một dần bỏ cuộc. Có người lựa chọn đi làm, có người quyết định lấy chồng, có người chỉ đơn giản là… nản. Đến cuối cùng, chỉ còn lại mình tôi ở cái nơi gọi là “Hội thi lại” cùng một nỗi cô đơn đến lạnh người không một ai hiểu thấu.
Suốt một năm dài, tôi đơn độc và giá lạnh trong căn phòng của chính mình.
Hello darkness my old friend…

Giữa những ngày lòng đầy khổ đau đó, tôi đã đi đến một hành động dại dột. Tôi quyết định rằng mình sẽ không thi lại đại học nữa, mà tôi sẽ trở thành… thủ khoa trường Đại học Ngoại thương Hà Nội.
Nghe như một ý nghĩ đầy ngu ngốc và ảo tưởng sức mạnh của một thằng trẻ trâu năm 19 tuổi, nhưng mục tiêu đó đã thật sự đá đít tôi đi suốt những ngày tháng sau này. Nó cho tôi động lực khổng lồ để nỗ lực, để chiến đấu một cách khủng khiếp.
Cuối cùng, sau nhiều ngày tháng ôn thi từ 8h sáng đến 3h sáng hôm sau, tôi cũng… thất bại, một lần nữa. Tôi không đủ điểm để trở thành thủ khoa đầu vào, tôi chỉ là… thủ khoa một ngành học ở trường Ngoại thương, cùng số điểm cao nhất khu vực thành phố.
Đó là một thất bại, nhưng là một thất bại cực kỳ ngọt ngào với một thằng nhóc khờ dại, luôn tự ti và ngờ vực bản thân như tôi.
Kết thúc kỳ thi đại học quốc gia lần thứ 3, khép lại chuỗi ngày đen tối, những ngày tôi bị giày xéo bởi nỗi sợ, sự tuyệt vọng và lòng nghi kỵ của chính bản thân, và đóng lại cả những tháng ngày phải đi ngủ lúc quá khuya, vào một sáng tỉnh dậy và nhìn vào gương, tôi thấy một bóng hình tràn đầy lòng kiêu hãnh và vô cùng… đẹp trai.

Đã vài năm trôi qua kể từ cái ngày mà tôi trở thành truyền kỳ đô thị, tôi bắt đầu có cho mình những cuộc phiêu lưu mới nơi giảng đường đại học. Những chặng hành trình khám phá sự say sưa, những cuộc thi tài sắc, những chuyến đi phượt, những lần thuyết trình trước đám đông, cả những lúc kể chuyện ma lẫn chuyện cười cho hơn một trăm con người ở lớp hành chính,… đã giúp tôi dần trở nên điềm tĩnh hơn, tự tin hơn và vững vàng hơn trong suy nghĩ, hành động và lời nói, nhưng… con pà nó chứ:
Tại sao tôi vẫn luôn không ngừng ngờ vực chính mình
Tại sao mỗi sáng thức dậy, tôi vẫn luôn không ngừng chật vật cho những lo toang và hoang mang trong cuộc sống
Tại sao mỗi tối trước khi đi ngủ, tôi vẫn luôn cảm thấy bản thân thật hèn yếu, thật khiếp nhược và cũng thật cô đơn một cách đáng thương
Con pà nó… tôi biết làm gì với mớ cảm xúc yếu kém này bây giờ?
Và rồi…
Sáng nay, tôi đã quyết định!
Tôi quyết định … tạm tin
Tôi sẽ tiếp tục tạm tin vào con người này thêm một lần nữa
Như cách mà tôi đã lỡ dại khờ tin vào bản thân vài năm về trước
Và…
Có thể chúng ta sẽ sai lầm, sẽ thất bại, sẽ dại khờ và thậm chí bốc sh*t trong cái tuổi trẻ bất hạnh, ngông cuồng và ngu xuẩn của chính mình…
Nhưng chúng ta sẽ không ngừng tiến về phía trước
Vì chúng ta, tôi và bạn, chúng ta là TUỔI TRẺ!
Phải không?

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *