Kể chuyện Bác Hồ ra trận trong chiến dịch biên giới

Chiến dịch biên giới kết thúc thắng lợi hết sức to lớn, trong thời gian chiến dịch còn một sự kiện là Bác Hồ của chúng ta cùng hành quân ra mặt trận.

Chiến dịch biên giới kết thúc thắng lợi hết sức to lớn, trong thời gian chiến dịch còn một sự kiện là Bác Hồ của chúng ta cùng hành quân ra mặt trận. Cuộc gặp gỡ và nói chuyện của Bác với hai tên tù binh Lepage và Charton trong chiến dịch là một câu chuyện rất ít người biết. Hai tên tù binh này được ta giữ ở hai hang đá cách nhau một khoảng ruộng ở vùng Quảng Uyên, Cao Bằng. Tên tù binh đầu tiên Bác đi gặp là Lepage, bị giam giữ cùng với một tên quan tư thầy thuốc. Cùng đi với Bác có anh Phan Phác, phái viên mặt trận. Bác đội mũ cứng, đi dép cao su, mặc bộ quần áo kaki màu xám. Chiếc khăn mặt trên quai mũ che kín bộ râu.

Hình ảnh Bác Hồ trong chiến dịch Biên Giới

Tay Bác băng bó như người bị thương, có lốm đốm vết thuốc đỏ méc-quya-rô-côm. Bác bắt tay hai tên tù binh với thái độ lịch sự. Bác nói bằng tiếng Pháp:
– Ta làm quen với nhau đi. Tôi là cố vấn chính trị của mặt trận.
Bác lấy thuốc lá mời chúng hút và nói tiếp:
– Các anh tuyên truyền cho cuộc chiến tranh Đông Dương là cuộc chiến tranh về lý tưởng nhưng thực tế là cuộc chiến tranh xâm lược, chiến tranh ăn cướp…
– Thưa ông, chúng tôi chỉ là người lính.
– Không phải, các anh là chỉ huy cấp cao qua bao nhiêu trường lớp, các anh không phải là người lính bình thường, các anh rất hiểu là các anh đang làm gì ở đất nước Việt Nam này.
Hai tên quan tư, quan năm lúng túng im lặng. Bác hỏi đến gia đình, vợ con chúng:
– Các anh có nguyện vọng gì?
– Thưa ông, chúng tôi muốn về với vợ con, về với nước Pháp!
– Hòa bình lập lại, tôi có thể nói chắc chắn, nếu không có gì trở ngại do chính các anh gây nên, các anh sẽ đạt được nguyện vọng. Vậy trước mắt các anh cần gì?
– Thưa ông, chúng tôi muốn được đi tắm.

Bác cười, quay lại bảo anh Phan Phác:
– Lệnh cho bộ phận bảo vệ, cho chúng đi dạo một vòng và cho ra suối.

Bác bắt tay, tặng chúng hai bao thuốc lá. Hai tên cảm ơn rất trân trọng. Không biết chúng có phỏng đoán ông già người dân tộc nói tiếng Pháp thạo như người Pháp ở trước mặt chúng là ai không.

Trời xế chiều, nhưng Bác lại bảo sang gặp tiếp tên tù binh Charton. Thế rồi Bác chống gậy rảo bước. Anh Phan Phác vội tiến lên dẫn đường. Đến hang thì thấy Charton đang nằm co ro trên chiếc chõng tre. Thấy đoàn đến, hắn vội đứng dậy. Nó mặc áo hở bụng đang bị băng bó vì vết thương, râu ria xồm xoàm, bốn năm ngày không cạo. Bác ngồi ở chiếc ghế cạnh hang. Thái độ của Bác cũng giống như gặp Lepage, nhưng tên này cộc cằn, lỗ mãng, lộ nguyên hình một tên lê dương thuộc địa. Nó nói ngay: – Tôi đã ngã rồi, định đưa tay hàng, thế mà lính của ông vẫn đâm tôi thủng bụng. Bác bình tĩnh cười hỏi: – Ông bị thương ở bụng phải không? Vậy cái băng kia nói lên cái gì. Nếu không có bộ đội Việt Nam băng bó cho ông, liệu ông có còn sống hay không? Tôi chỉ cần nói chừng ấy. Trong chiến trận nhiều hoàn cảnh phức tạp không thể nào lường hết được các diễn biến.

Tên Charton ta thán:
– Các ông giam tôi vào cái hang đá ẩm thấp, cực khổ thế này, các ông không có trại tù binh à?
Bác nói luôn:
– Chỉ là tạm thời. Đang đánh nhau, chiến sự đang diễn biến kia mà!
Bác hỏi thăm hoàn cảnh gia đình nó, Bác nói:
– Chúng tôi có quyết tâm lấy lại nước. Trong chiến trận có quyết tâm bắt sống tên chỉ huy cao nhất. Rõ ràng chiến sĩ của chúng tôi lần này đã bắt sống được quan năm và sau này còn bắt sống nhiều tên nữa. Các ông nghĩ gì về người chiến sĩ của chúng tôi?

Lời nói của Bác đã trở thành định mệnh cho bao tướng tá của quân đội viễn chinh Pháp sau này trên cánh đồng Mường Thanh, Điện Biên Phủ. Tên quan năm Charton hạ giọng, hình như nó cảm thấy đang đứng trước một đối tượng không bình thường, thốt lên:
– Thưa ngài, quả thực những người lính của các ngài là những con người kỳ cục. Họ không bị dập khuôn theo một cuốn sách nào cả.
– Chẳng có gì lạ. Họ chỉ là những người yêu nước, muốn giành lại độc lập, tự do cho Tổ quốc mình.
Trong chiến dịch, Bác thường chống gậy đi bộ lẫn cùng đoàn dân công, bộ đội. Dạo đó, Bác hay cải trang thành một ông Ké người Nùng. Bác đội nón che kín bộ râu nom như một ông già người dân tộc đi theo dân công, bộ đội. Tới lúc Bác đi khỏi rồi họ mới biết. Thế là cả mặt trận xôn xao, vui sướng: “Bác Hồ cũng ra mặt trận với chúng ta nè! Chúc sức khỏe Bác Hồ!”. Bộ đội, dân công bảo nhau: “Cố gắng lên. Thế nào chiến thắng cũng được gặp Bác, được Bác khen thưởng à!”.

Đúng là một chiến dịch lịch sử. Một đặc thù riêng của chiến dịch, Bác Hồ cũng ra trận! Rất bình dị là Bác và cũng rất cao cả, lớn lao biết bao nhiêu, Bác Hồ của chúng ta. /

Đọc: Bài thơ “Bác Ơi” của Tố Hữu 

AHLLVT.TTƯT.BS. Tạ Lưu (Ghi theo ông Đặng Văn Việt – con hùm xám đường số 4, nguyên Trung đoàn trưởng Trung đoàn 174