Mối quan hệ trở nên tốt đẹp và bền vững là khi tôi cần bạn và bạn cần tôi

Không phải lúc nào biết điều, biết nhiều cũng là một điều tốt. Muốn tạo ra nhiều mối quan hệ tốt đẹp hơn, điều mình cần đôi khi chỉ là dựa dẫm một chút mà thôi.
Một buổi nọ, tôi đi cà phê với bạn và bắt gặp một cô bé. Em có vẻ ngoài khá xinh xắn, trắng trẻo và điều làm nổi bật hơn cả là chiếc váy trắng tinh khôi mà em đang mặc trên người. Mái tóc dài xoăn sóng nước đen nhánh cùng với đôi môi màu đỏ hồng khiến em chẳng khác nào một cô nàng búp bê di động. Cô bé đã thực sự thu hút ánh nhìn của tôi, ngay từ khi bước chân vào quán, và thật tình cờ hơn nữa khi đó lại là người quen của cô bạn tôi.
Nhân tiện quán đang đông, hết sạch bàn, thấy T đi một mình chúng tôi ngỏ lời muốn ngồi cùng cô bé và đã có một buổi trò chuyện tán gẫu nho nhỏ. Nói chuyện với T một hồi tôi mới thấy rằng là “ôi đúng là con nhà người ta đây rồi”, không chỉ sở hữu một vẻ ngoài xinh xắn,T còn là một cô bé năng nổ trong các hoạt động trường cùng với thành tích học tập vô cùng đáng nể nữa. Trong giây phút nào đó, tôi bỗng tò mò hỏi, giọng nửa đùa nửa thật:
– Người như T chắc ở trường, các anh xếp hàng dài đấy nhờ”
-“ Không chị ạ, em làm gì có ai, mọi người đều nghĩ em chảnh, hơi khó gần nên bây giờ đã có ai đâu.” – T chia sẻ khá thật.
-“ Vậy mà chị luôn nghĩ là những người con gái nhẹ nhàng như này, các chàng trai phải thích lắm cơ, con trai luôn muốn che chở và bảo vệ cho người mình thương mà.”
-“À, thực ra là không phải là em không có, nhưng họ lại không có thứ mà em cần, họ luôn đề nghị mua cho em những món đồ mới, đưa đón em hay xách đồ hộ em, nhưng em lại không cần, em có thể tự làm việc đó, em thấy như vậy là làm phiền đến họ rồi. Nên em không muốn thế.”
Câu trả lời của T thực sự khiến tôi phải suy ngẫm khá nhiều về việc đó, sao một cô nàng trông có vẻ dịu dàng bánh bèo như vậy, lại có thể có một suy nghĩ mạnh mẽ và độc lập đến như vậy nhỉ. Cũng chẳng trách vì sao những buổi cuối tuần như này, thay vì đi chơi với bạn bè hay đi hẹn hò, T lại chọn đi cà phê một mình và ngồi đọc cuốn sách yêu thích. Cuối buổi, tạm biệt T, chúng tôi ra về nhưng em vẫn để lại cho tôi một dấu hỏi nhỏ trong đầu. Tôi muốn giúp em, thật đấy.
Nghĩ về T làm tôi nhớ lại mình của những năm tháng còn học cấp 3, tôi cũng từng có suy nghĩ như em vậy, tôi thường tự làm mọi việc muốn đi đâu thì tự vác xe đi, muốn ăn gì tự mua, tự xách đồ. Tôi đã từng thu mình lại như vậy cũng bởi suy nghĩ sợ làm phiền người khác, sợ bị đánh giá “làm trò mèo”, dăm ba việc cỏn con cũng không tự làm được. Nếu như bạn là người không có gì nổi bật cả về ngoại hình lẫn tính cách như tôi, cá chắc rằng sẽ có đôi lúc bạn đã từng có suy nghĩ như vậy đấy. Nhưng những người như T thì khác, em có mọi thứ mà người khác sẵn lòng ngỏ lời giúp đỡ, nhưng em lại không muốn vậy.
Thì ra là, việc ngại ngùng suy nghĩ nhiều thực chất là chả chừa một ai. Cho đến khi tôi lên đại học, tôi đã gạt bỏ suy nghĩ đấy ra khỏi đầu và gần như trở thành một “Hoa hậu thân thiện” thực sự. Tôi luôn lăng xăng tham gia các hoạt động, tôi giao lưu và mở rộng các mối quan hệ nhiều hơn.

Và đây là những cách mà tôi có thể dần cải thiện được việc ngại ngùng đó:

1. LUÔN CHÀO HỎI MỌI NGƯỜI:

Các cụ đã có câu: “Lời chào cao hơn mâm cỗ”, dù là trong trường học, ở nhà hay ở chỗ làm việc tôi đã tự tạo cho mình một thói quen đó là luôn chào hỏi mọi người, không phải là gặp ai cũng chào, mà là chào đúng người, đúng chỗ.
Đối với những người mình thường xuyên gặp mặt hoặc ít thì cũng đôi ba lần một tuần, những người có quyền hạn, những người có tầm ảnh hưởng hay chỉ đơn thuần là người bạn muốn làm quen thì việc đầu tiên cần làm là hãy chào họ.
Cúi chào, vẫy tay, hay chỉ đơn giản là một lời nói “Chào cậu, chào anh, chào chị”. Lần đầu có thể hơi ngại, họ có thể bơ mình, nhưng hãy thử xem làm điều đó mỗi lần gặp mặt, dù chỉ là lướt qua chắc chắn bạn sẽ gây được sự chú ý. Chẳng có ai có thể không để ý được người luôn chào hỏi mình một cách lịch sự, dù là người lạnh lùng nhất ắt sẽ phải động lòng.

2. LUÔN NỞ NỤ CƯỜI TRÊN MÔI:

Một điều mà mọi người luôn bảo tôi rằng: “sao lúc nào nhìn thấy Linh, cũng thấy Linh vui thế, cười suốt thôi”, nghe dở hơi nhỉ, nhưng tính tôi là vậy đấy, tôi sẽ luôn mỉm cười chào hỏi và cười khi đang nói chuyện với người khác. À dĩ nhiên là không phải khi người ta có chuyện buồn hay muốn tâm sự nhé.
Việc nở nụ cười với người đối diện sẽ tạo cảm giác cho người ta thấy mình là một người thân thiện và dễ gần, là một người luôn sẵn sàng lắng nghe và tạo cảm giác an tâm cho người đối diện.
Đối với những bạn nào học kinh doanh hay ngành dịch vụ chắc sẽ càng lưu ý việc này hơn. Sẽ chẳng ai có thể thoải mái nổi nếu như một ngày đẹp trời, đi cà phê gặp một bạn nhân viên mà bạn ý không nở nổi một nụ cười hay giữ nguyên khuôn mặt lầm lầm lì lì phải không nào? Trong các mối quan hệ bình thường này cũng sẽ như vậy thôi.

3. NHỜ VẢ VÀ CHỦ ĐỘNG GIÚP ĐỠ:

Điều thứ 3 nghe có vẻ hơi ngu ngốc, nhưng tôi luôn chủ động giúp và nhờ nếu như cần thiết. Cái này mình không biết mình có thể nhờ “Anh/Chị có thể hướng dẫn giúp em được không?”.
Nếu tiện bạn có thể mua giúp mình … được chứ?
và dĩ nhiên là muốn thoải mái được vậy tôi cũng đã luôn chủ động giúp đỡ và giảm khoảng cách với mọi người hết mức có thể như mở và giữ cửa hộ cho người đằng sau, mua đồ ăn và mời mọi người cùng ăn với mình chẳng hạn. Hay chỉ đơn giản là mình chủ động trao đổi và chia sẻ về những câu chuyện của bản thân để tạo cảm giác gần gũi hơn. Dần dà, mọi người có thể dễ dàng muốn tìm đến mình để tâm sự.
“ Em thấy chị đáng yêu quá, em có thể làm phiền chị chút được không?”
Xét cho cùng, việc tạo dựng mối quan hệ tốt không phải chỉ xoay quanh việc bạn giao tiếp tốt hay bạn giỏi giang như thế nào mà điều quan trọng là bạn cho người khác thấy được rằng là họ cần bạn đến như thế nào. Cần ở đây không hẳn là sự lợi dụng, họ cần bạn không chỉ ở mặt vật chất mà có thể về mặt tinh thần. Khi mà đối phương đã không còn cần mình nữa, tự bản thân sẽ cảm thấy giá trị của mình giảm đi rõ rệt, nếu như họ không cần mình, thì mình cũng sẽ giảm sự ham muốn được giúp đỡ họ, cũng như ngại chẳng muốn nhờ ai giúp cả. Mỗi quan hệ đấy sẽ dần nhạt đi và không còn có giá trị như cũ.


Tình yêu cũng như vậy thôi, con trai luôn mong muốn được bảo vệ và che chở cho người con gái của mình, vì họ cảm thấy như vậy họ đang có giá trị cao hơn, họ thấy bản thân cũng một phần có ích. Ngược lại, đàn ông cũng không cần lúc nào cũng phải thể hiện mình mạnh mẽ quá, nếu hôm nay anh mệt, dựa vai em này, nghỉ ngơi chút đi.
Dù là vấn đề gì, thì sẽ luôn xoay quanh việc cho đi và nhận lại, cuộc sống mà! Đôi khi hãy tự cho mình yếu đuối một chút, ngu ngơ một chút để nhận lại những điều tốt hơn. Mình có đọc được một câu trong sách “Sống độc lập chứ đừng cô lập” đại ý là:
Nếu như việc gì mình cũng có thể làm, điều gì mình cũng biết thì đôi khi đấy không hẳn là thông minh hay mạnh mẽ, điều đấy chỉ chứng tỏ bạn là một người cô đơn mà thôi.
Đã gần 2 tuần trôi qua và tôi vẫn chưa có thời gian để gặp lại T, lời khuyên này có thể là vô nghĩa nếu như em không mở lòng và chấp nhận nó. Tôi chỉ muốn cho em thấy là, trong cuộc sống này có thể bây giờ em không cần họ, nhưng cứ để như vậy lâu dần đến lúc thực sự cần, em sẽ chẳng còn ai.

Thùy Linh

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *