Một vài trích dẫn trong Đừng là tinh cầu cô độc giữa vũ trụ bao la

Trích dẫn trong sách Đừng là tinh cầu cô độc giữa vũ trụ bao la – Tác giả: Dương Thùy

Có những điều khiến chúng ta cảm thấy nuối tiếc:
1. Mỗi chúng ta, trước khi thành người lớn từng là trẻ con. Ngày bé mang bao mong ước, ta chỉ cầu sớm được lớn khôn. Đến khi trưởng thành, nhận ra thế giới không như mình tưởng, những giấc mộng thơ bé như bong bóng xà phòng, thành hiện thực thì ít mà vỡ tan thì nhiều.
2. Bắt đầu tìm việc, mỗi người trong chúng ta có những tiêu chí khác nhau. Có người theo đuổi đam mê, nhất định muốn làm trong một lĩnh vực được đào tạo hoặc đã mơ ước từ lâu. Nhưng cũng có người chọn thỏa hiệp với cuộc sống, không quan trọng nơi mình sẽ gắn bó ít nhất tám tiếng mỗi ngày, miễn sao có việc và nhận đủ lương. Khi đó tiền bạc trở thành mục đích duy nhất để duy trì công việc.
3. Sẽ có những thời điểm, không chỉ một lần, ở bên trong bạn thôi thúc sự chuyển mình, những câu hỏi cứ gõ vào đầu bạn “boong, boong”. Nếu bạn không nắm bắt cơ hội, đáp lại bằng sự im lặng, chần chừ và thực sự không muốn nhúc nhích, cơ hội rồi sẽ đi mất. Nó sẽ để bạn lại trong thành lũy của mình, nhìn bạn dang tay cố thủ trong đó để bảo vệ những thứ đang có, những thứ bạn đã từng gắng sức tạo ra, một cách tuyệt vọng.
4. Khi phạt lỗi con trẻ, nhiều lúc xuất phát từ sự tức giận nhất thời của người lớn. Nhưng một khi vung roi lên, không chỉ thân thể con trẻ đau đớn mà tâm hồn cũng hằn lại vết thương. Thương tổn về thể chất sau dăm bữa nửa tháng là sẽ lại lành, còn vết thương về tinh thần có khi cả đời không chữa nổi, thậm chí nó còn ảnh hưởng đến chính tính cách của đứa trẻ khi lớn lên.
5. Có những người khi bị phản bội, họ nhất quyết chấm dứt một cách gọn gàng, dứt khoát. Nhưng cũng có người lại chần chừ, dây dưa, cố gắng bao biện cho những sai lầm của đối phương, cố gắng nín nhịn, cố gắng tha thứ, chờ đợi những biến chuyển, để rồi nhận ra mình đã mất quá nhiều thời gian vô ích. Đến khi sự chịu đựng đi tới giới hạn cuối cùng, thậm chí là rơi vào tuyệt vọng, họ mới chịu sắp xếp lại cuộc đời mình.
6. Trên đời này, điều đáng buồn nhất là em lại không tự yêu chính mình. Dù là ai yêu em đi chăng nữa, dù ít dù nhiều cũng sẽ đều mang đến cho em những tổn thương. Ngoại trừ chính em.
———————–

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *