eBook OSHO Trưởng Thành - Trách nhiệm là chính mình pdf

eBook OSHO Trưởng Thành – Trách nhiệm là chính mình pdf

Sách: OSHO Trưởng Thành – Trách nhiệm là chính mình
Tác giả: Osho

Mục lục

Lời nói đầu …………………………………. i
Nghệ thuật sống
Định nghĩa……………………………….. 1
Từ dốt nát tới hồn nhiên…………….. 1
Trưởng thành và già đi……………… 6
Trưởng thành của tâm linh………… 18
Chu kì bẩy năm của cuộc sống……… 29
Hội chứng……………………………… 30
Người lạ trong phòng khách……… 30
Mãn kinh – Đó không chỉ là……… 62
“Thứ của con gái”
Lão già dơ dáy…………………. 66
Cay đắng………………………. 71
Quan hệ trưởng thành……………… 75
Phụ thuộc, Độc lập, Liên thuộc…. 75
Nhu cầu và việc cho, yêu và có… 77
Tình yêu và hôn nhân………….. 89
Bố mẹ và con cái………………. 95
Tình yêu cộng với nhận biết…………. 107
bằng hiện hữu
Đứng ở ngã tư đường……………… 117

Khi vĩnh hằng thấm vào thời gian……. 117
Luật của già đi………………………… 132

Chuyển tiếp………………………………… 145
Từ không tới có………………………. 145
Hoà nhập và định tâm…………………. 148
Khi sinh và tử trở thành một………….. 162
Vứt bỏ trò chơi………………………… 172

Câu đố………………………………………. 175
Giết người biện minh được…………… 175
Sống không thái độ …………………… 182
Từ dục tới dâm dục…………………… 200

Cuộc hành trình tiếp diễn…………………. 209

Về tác giả…………………………………… 219

Nơi thiền……………………………………. 221

Download: PDF

TRƯỞNG THÀNH LÀ QUÁ TRÌNH TÌM LẠI ĐƯỢC ĐỨA TRẺ TRONG MÌNH!

TRƯỞNG THÀNH KHÔNG PHẢI LÀ…

1. “Trưởng thành có nghĩa là qua mỗi khoảnh khắc bạn lại tiến sâu hơn vào phần cốt lõi của sự sống; nó có nghĩa là rời xa cái chết, chứ không phải hướng về cái chết.”

2. Có rất nhiều định kiến xã hội cho rằng người trưởng thành là phải như thế này, phải là thế kia. Chỉ một hành động nhỏ trái với những định kiến đó thôi cũng đủ để người ta đánh giá nhau là trẻ con, ấu trĩ, chưa trưởng thành. Tuy nhiên, có rất nhiều người lạm dụng các định nghĩa này và có cái nhìn sai lệch về chúng khiến việc trưởng thành trở nên ngột ngạt, khó chịu hơn bao giờ. Nó vừa là một nấc thang đánh giá con người, vừa là mục tiêu phấn đấu của thế hệ trẻ, nhưng đến lúc người ta được cho là “trưởng thành” rồi, lại không mấy ai thực sự hạnh phúc với nó. Thứ người ta nhận được chỉ thường là áp lực và trách nhiệm.

3. Trong cuốn sách mới nhất của bậc thầy Osho mà First News dành tặng các bạn, ông đã đưa ra những định nghĩa hoàn toàn mới mẻ và bao quát hơn về khái niệm trưởng thành. Và chúng là:
Trưởng thành không phải là già đi.

4. Đúng vậy, trong một xã hội mà người ta đánh giá sự trưởng thành của nhau bằng con số năm tồn tại trên đời, bằng số tiền mà họ kiếm được, bằng những cử chỉ thái độ bên ngoài, việc trưởng thành thực sự rất gian nan.

5. Osho viết: “Bất kỳ con vật nào cũng có thể già đi, nhưng trưởng thành là đặc quyền của con người. Có rất ít người nắm lấy đặc quyền đó. Mọi người nghĩ lão hóa là trở nên trưởng thành – nhưng lão hóa thuộc về cơ thể. Ai cũng đang lão hóa, ai rồi cũng sẽ già, nhưng không phải ai cũng trưởng thành. Trưởng thành là sự phát triển trong nội tâm.”

6. Trưởng thành là sự đi sâu vào trong bản thân mình, học tập và phát triển ý thức của bản thân, chứ không phải ở dáng vẻ bề ngoài. Nếu bạn trên 18 tuổi, có của cải, có bằng cấp, có gia đình, thậm chí là có con cái, điều đó không đồng nghĩa với việc bạn đã trưởng thành. Thực tế cho thấy có rất nhiều người dù đã hội tụ tất cả các điều kiện bên ngoài kia, nhưng nội tại họ thật non nớt, tù túng, thiếu trí tuệ và cả hành động của họ cũng vậy. Già đi không có nghĩa là khôn ngoan hơn, nếu bạn là một tên ngốc khi còn trẻ, 20 năm, 30 năm sau bạn vẫn vậy, thì bạn chỉ là một tên ngốc lớn tuổi mà thôi.

7. Trưởng thành không phải là hết ngây thơ.
Có thể nói đây là một định kiến vô cùng tai hại cho người trưởng thành. Chúng ta vẫn được dạy rằng trưởng thành là phải mang một chút chai sạn, một chút ranh mãnh, sành sỏi, mọi thứ không qua được đôi mắt họ. Tuy nhiên, với Osho “Trưởng thành có nghĩa là lấy lại sự ngây thơ đã mất, đòi lại thiên đường của bạn, được trở lại làm một đứa trẻ.”. Con người ta sinh ra là một đứa trẻ ngây thơ, sau nhiều năm tháng lăn lộn với đời, người ta lại có thể trở thành một đứa trẻ thơ ngây ư? Có thể bạn đang cho rằng chuyện này thật nực cười và nghi ngờ về tính hợp lý của bài viết.

8. Chúng ta cần làm rõ định nghĩa ngây thơ ở đây. Ngây thơ không phải ngu dốt, không phải dại khờ. Bạn có từng lặng yên quan sát một đứa trẻ trong lúc nó vui đùa, cười nói, ăn uống và thậm chí là ngủ nghỉ rồi thầm ao ước được như chúng chưa?

9. Chẳng phải những con người tự cho mình là trưởng thành vẫn tự than thở với nhau rằng được yêu đời, hạnh phúc, thậm chí là khóc to lên như một đứa trẻ đấy ư? Sự ngây thơ ở đây chính là thái độ với cuộc sống, một thái độ hân hoan tận hưởng từng trọn vẹn từng phút giây của cuộc sống với trái tim rộng mở, thuần khiết nhất. Kể cả với niềm vui hay nỗi đau khổ, với những bon chen, dối gian của xã hội. Khi một người từng trải tìm lại được đứa trẻ thơ ngây trong mình, đó là sự kết hợp tuyệt vời giữa lý trí và trái tim, đây mới là trưởng thành.

10. Trưởng thành không phải là không mắc sai lầm.

Mà nói đúng hơn, họ đã từng mắc rất nhiều sai lầm và chắc chắn sẽ còn mắc sai lầm. Nhưng điều khác biệt lớn nhất chính là họ sẽ không đi lại vết xe đổ của bản thân, sẽ không lặp đi một sai lầm liên tiếp nhiều lần. Họ học hỏi và rút kinh nghiệm từ những sai lầm của mình, họ là những “người chấp nhận rủi ro, khám phá và mạo hiểm, người luôn sẵn sàng đi vào đêm tối của chốn vô định, người không đeo bám vào những gì đã biết và luôn sẵn sàng mắc sai lầm, luôn sẵn sàng vấp ngã và luôn sẵn sàng chấp nhận bị người khác chế giễu.” Chỉ có người không làm gì mới không bao giờ mắc sai lầm, những người luôn làm việc, luôn nỗ lực phát triển đồng nghĩa với vấp ngã và thất bại.

11. Trưởng thành không phải là luôn kìm nén cảm xúc.

“Những người luôn bận tâm đến người khác và ý kiến của người khác đều chưa trưởng thành.”
Người trưởng thành không được khóc, không được đau khổ, không được sợ hãi, không được làm mất lòng người khác, không được thất bại, không được thể hiện cảm xúc của mình, người trưởng thành luôn phải kiểm soát mọi hành động và suy nghĩ của mình, phải thỏa mãn đối phương… Có quá nhiều cái không và cái phải được chất lên vai một người trưởng thành. Một quy luật vô cùng rõ ràng là người không có cảm xúc là người đã chết, và cái gì càng đè nén cũng sẽ tràn đầy và bùng nổ. Nếu một người không thể khóc, họ cũng không thể cười, một người không thể tức giận, họ cũng không thể yêu thương. Việc đè nén bản thân không có nghĩa là những cảm xúc tiêu cực sẽ biến mất, chúng vẫn ở đó, cháy âm ỉ, chờ đợi một giọt nước tràn ly, một que diêm cháy rơi vào vũng dầu. Lúc này, khi họ bùng nổ, sự thiệt hại chắc chắn còn đau đớn hơn nhiều. Hơn nữa, việc phải đè nén, kiểm soát sẽ khiến chủ thể luôn trong trạng thái bí bách, khó chịu. Cuộc sống của họ làm sao mà có thể hạnh phúc khi mang ngần ấy thứ trên vai?

12. Trưởng thành vốn đã là một hành trình không dễ dàng, chúng ta đừng làm nó thêm muôn phần khó khăn với những định kiến lệch lạc mà thành ra đau khổ.

CHÚC CÁC BẠN SỚM TÌM LẠI ĐƯỢC ĐỨA TRẺ TRONG MÌNH!