Home / Review sách / Review sách Cây Chuối Non Đi Giày Xanh

Review sách Cây Chuối Non Đi Giày Xanh

Cây Chuối Non Đi Giày Xanh
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh

Đôi nét về tác giả:
Nguyễn Nhật Ánh ( 07/05/1955) tại tỉnh Quảng Nam. Ông được coi là một trong những nhà văn thành công nhất viết sách cho tuổi thơ, tuổi mới lớn với hơn 100 tác phẩm các thể loại.

Năm 1995, ông được bầu chọn là nhà văn được yêu thích nhất trong 20 năm (1975-1995) qua cuộc trưng cầu ý kiến bạn đọc về các gương mặt trẻ tiêu biểu trên mọi lĩnh vực của Thành đoàn TP HCM và Báo Tuổi trẻ, đồng thời được Hội Nhà văn TP HCM chọn là một trong 20 nhà văn trẻ tiêu biểu trong 20 năm

Giới thiệu sách:
Kỷ niệm bao giờ cũng đẹp và đặc biệt là không biết phản bội. Câu chuyện này kể về kỷ niệm. Có nỗi sợ trẻ con ai cũng từng qua, có rung động mơ hồ đủ khiến hồi hộp đỏ mặt. Mối ghen tuông len lỏi, nỗi buồn thắt tim, và những giấc mơ trong veo êm đềm mang đến niềm vui, niềm hy vọng…

Truyện dài mới nhất của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh lần này chỉ có một bài hát lãng mạn có lẽ ai cũng mê, còn lại là những con chữ mang đến hạnh phúc. Để dành tặng cho các bạn trẻ, và những ai từng qua tuổi ấu thơ.


Review sách:

Cây chuối non đi giày xanh xoay quanh câu chuyện về những tháng năm tuổi thơ của những đứa trẻ ở ngôi làng Hà Lam thuộc tỉnh Quảng Nam, từ những ngày thơ ấu cho đến những bước chân chập chững bước đầu tiên trở thành người lớn. Nơi có Đăng và đám bạn ấu thơ: nhỏ Thắm, chú tiểu Khôi, thằng Phan, nhỏ Ngọc hay Trí, Định và vế sau có thằng Biểu với chị em Lan và Phượng, tất nhiên cũng không thể thiếu những nhân vật phụ khác bên cạnh đám trẻ: chị Hoài, cô Sa, anh Thắng khùng, các bố mẹ của lũ trẻ, chú Lãm, ông Cứ, ông Hoạch,… Đó là câu chuyện được hồi tưởng lại qua lời kể của Đăng, và kéo dài trong suốt năm năm, từ khi Đăng học lớp Năm cho đến khi hết năm lớp Chín, lúc Đăng rời Hà Lam ra Tam Kì.

Trong một khoảng thời gian như vậy, để vẽ ra một bức tranh về “Cây chuối non đi giày xanh” hoàn toàn không dễ dàng. Bởi đó là một khoảng thời gian mà một đứa trẻ có những bước thay đổi mạnh mẽ hay nói cách khác đó là giai đoạn có bước ngoặt từ thiếu nhi lên thành thiếu niên. Vậy đó chẳng phải là cái biệt tài của Nguyễn Nhật Ánh mà không phải ai cũng làm được hay sao? Để giúp bạn có cái nhìn sâu hơn về những điều đã nói ở trên, tôi sẽ đưa bạn đi tìm hiểu cá tính những nhân vật được Nguyễn Nhật Ánh xây dựng khá thành công trong sự trở lại lần này.

Nếu bạn đọc “Cây chuối non đi giày xanh”, ngay tiêu đề hẵn đã cho bạn hình dung về bối cảnh, hẳn bạn sẽ dễ dàng bắt gặp một làng quê hiền hòa như muôn đời nay vẫn thế, ôm trọn trong nó là những cuộc đời. Lớn lên từ ấy là những đứa trẻ thôn quê ngây thơ chất phác mà cũng không kém phần tinh nghịch.

Đến với nhân vật Đăng, có thể thấy cậu là một nhân vật đa sầu, đa cảm và những nỗi khắc khoải khôn nguôi.
Như bao đứa bé ở bất kì làng quê nào trên đất nước Việt Nam, Đăng cũng có vô vàn những kỷ niệm yêu thương, đủ để đến khi lớn lên, khi được hai người bạn nhờ viết lại cuốn kỷ yếu, đã phải thốt lên rằng: “Nhưng chính vì quá nhiều kỷ niệm ùa về cùng một lúc, tôi không biết mình phải bắt đầu từ đâu.” Đăng bắt đầu bằng việc gợi lên bối cảnh một làng quê ở Hà Lam với những khung cảnh yên bình. Ở đó có ông Cứ, luôn nhai trầu khiến cái miệng lúc nào cũng đỏ lòm như máu, và câu chuyện khởi nguồn từ đây. Những suy nghĩ của Đăng về người khiến cậu bé ám ảnh suốt một thời gian dài rất chân thực, nó không hề gượng gạo, đúng như ý định của tác giả khi muốn đưa người đọc trở về một mảnh ghép kí ức tuổi thơ.

Thuở bé, ai mà chẳng đôi lần hốt phát khiếp vì những lời hù dọa của người lớn, hay vì một lí do vu vơ nào đó mà đôi lần đứng tim vì những gương mặt dữ tợn của một hai người trong xóm. Nhưng thời gian đó sẽ chẳng kéo dài bao lâu, vì ai rồi cũng sẽ phải lớn dần lên và khi đó, ta sẽ nhận ra rằng những điều mà khi trước khiến ta khóc thét, nay ta lại chẳng mảy may bị ảnh hưởng. Và Đăng cũng không phải ngoại lệ.

Nhỏ Thắm qua lời kể của Đăng là một đứa chẳng mấy xinh đẹp gì cho cam, da thì “ngăm ngăm đen”, có hai bím tóc lúc nào cũng “không ngừng nhảy nhót trên vai” mỗi khi chạy nhảy hoặc khi vùng vằng và chính điểm đó lại là điểm thu hút của nhỏ Thắm, khiến Đăng thích chơi thân với nhỏ Thắm. Khi còn nhỏ, một đứa trẻ sẽ muốn làm thân với một đứa bạn đồng trang lứa nếu nó thật xinh xắn, hay đẹp trai. Chẳng lạ khi có rất nhiều đứa trẻ nói rằng: “Con thích chơi với bạn này, bạn kia vì bạn ý đẹp.” Đó là tâm lí rất đỗi bình thường của con trẻ, nhưng Đăng thì khác. Đăng thích chơi với Thắm chỉ một lí do rất đỗi bình thường, đó là hai bím tóc. Và mãi cho đến sau này, khi học đến cấp hai, Đăng mới nhận ra rằng chính tính cách của nhỏ Thắm lại thu hút hơn cả.

Nhỏ Thắm đích thị là một cây chuối non ngây thơ…

Nhỏ Thắm thích chơi với Đăng, và luôn thể hiện tính cách của một cô bé đang chuẩn bị lột xác thành thiếu nữ. Thắm luôn thích đặt ra những câu hỏi cho Đăng, khiến chú bé luôn bị á khẩu vì chẳng thể tìm ra câu trả lời vừa lòng Thắm. Câu chuyện về việc Đăng móc ngoéo với cô Sa, về sau là chuyện ngã xuống bàu, hai đứa cùng lén đám bạn đi tập bơi và chuyện anh Thắng khùng giả khùng để được yêu và sống bên cô Sa, tất cả đều có sự xuất hiện của nhân vật nhỏ Thắm. Chính vì được chia sẻ với Đăng ti tỉ chuyện trên đời, có người bạn chí cốt như Đăng nên từ trong sâu thắm Thắm, nhỏ đã dành cho Đăng tình cảm quý mến rất đỗi lạ thường.

Nó thể hiện ở việc, Đăng chỉ buột miệng trả lời rằng: Đăng thích màu xanh lá cây mà từ khi đó, Thắm đã dăm dắp khoác lên mình từ chiếc áo xanh đến đôi giày xanh và về sau cả cái nón xanh nữa. Ô thế là “cây chuối non đi giày xanh” đây rồi. Đến phần giữa của tác phẩm tôi đã tìm thấy trái tim của tác phẩm, thứ mà tác giả đã dày công thổi hồn để hun đúc lên. Và dường như từ khi ấy, tôi chợt nhận ra rằng, hình tượng “cây chuối non” đã trở thành hình tượng trung tâm suốt tác phẩm.

Đến với Chú tiểu Khôi, người bạn bí ẩn trong nhóm trẻ xứ Hà Lam. Tiểu Khôi là nhân vật cho đến khúc cuối cùng của “Cây chuối non đi giày xanh” mới được tác giả cho một danh phận. Chẳng giống như người ta, chú tiểu Khôi mồ côi cả cha lẫn mẹ, và được sư thầy trên chùa Giác Nguyên nhận nuôi., từ bấy giờ, chú thành con nơi cửa Phật. Nhưng về tâm hồn thì chú tiểu Khôi vẫn chỉ là một đứa trẻ, chú vẫn hồn nhiên nhập bọn cùng Đăng, nhỏ Thắm, thằng Phan. Và đương nhiên dù là một chú tiểu nhưng với bạn bè, chú tiểu Khôi vẫn luôn nghĩa khí và hết mình. Khi Đăng và Thắm suýt chết đuối dưới bàu, vì chính chú cũng không biết bơi, nên chú đã rất nhanh trí đi cầu cứu sự giúp đỡ của người lớn, và đương nhiên về sau, Đăng cũng chẳng hề ghét chú nữa. Hay khi Đăng và nhỏ Thắm không được gặp nhau vì nhỏ Thắm ở Chiên Đàn, chú tiểu Khôi đã vẽ tặng bức tranh hình nhỏ Thắm cho Đăng. Về sau cũng đóng góp công không hề nhỏ trong việc giúp nhỏ Thắm thoát khỏi cuộc hôn nhân sắp đặt bởi ba nó và người bạn.

Như đã nói ở trên, vì vẫn mang trong mình tâm hồn của một đứa trẻ, nên suốt những năm tháng tiểu học cho đến năm lớp Tám, chú tiểu Khôi vẫn hồn nhiên xưng hô “mày-tao” với Đăng. Chính điều này vô tình xóa nhòa đi khoảng cách giữa một đứa trẻ bình thường như Đăng và một chú tiểu Khôi ở chùa Giác Nguyên. Nhưng sau này, cũng chính sự lớn lên dần trong suy nghĩ, nó đã khiến cho chú tiểu Khôi ngây thơ ngày nào đã trở nên chín chắn và trưởng thành hơn. Nó thể hiện ngay ở việc chú có một quyết định đó là thay đổi cách xưng hô với Đăng. Nhưng cho dù cách xưng hô có thay đổi thì trái tim trượng nghĩa, luôn hết mình vì mọi người của chú vẫn hề thay đổi. Vẫn luôn bên cạnh cậu bạn Đăng, giúp nối liền tình bạn giữa Đăng và nhỏ Thắm sau những hiểu lầm, vân vân và vân vân.

Và bạn biết gì không, đến gần cuối chuyện, thân thế của chú tiểu Khôi đã dần được hé lộ. Đọc đến gần giữa cuốn sách, đoạn hôn ước của nhỏ Thắm, tôi đã dần đoán được chú rể tương lai của nhỏ, không ai khác chính là chú tiểu Khôi – người luôn bên cạnh Đăng và Thắm. Quả thực đúng là như vậy! Phân đoạn bối rối của chú tiểu Khôi khi biết được mình là con ông Hoạch, và ông Hoạch chính là bạn của bố nhỏ Thắm, nó hay đến lạ. Chú lảng tránh nhỏ Thắm, chú từ chối trở về ngôi nhà nơi chú sinh ra. Thực ra trước giờ bố mẹ chú không hề bỏ chú mà họ chỉ gửi chú lên chùa để nhờ chùa “nuôi hộ”. Nhưng cũng chính nhờ chú tiểu Khôi mà hôn ước của nhỏ Thắm bị hủy. Chú chẳng thể cởi bỏ tấm áo nhà chùa được nữa rồi. Đọc đến đây tư dưng trong lòng tôi thấy thương chú tiểu Khôi lắm. Vì lẽ chú đã vô tình bị thoát khỏi những hỉ, nộ, ái, ố nơi trần tục, tôi băn khoăn cớ làm sao mà chú tiểu Khôi lại phải cô đơn thế. Nhưng có lẽ chỉ chú tiểu Khôi mới biết mình có cô đơn hay không mà thôi!

Trong “Cây chuối non đi giày xanh”, tác giả đã nhìn đời qua lăng kính tuổi thơ của những nhân vật hết sức đáng yêu để rồi từ đó đưa độc giả đi từ những câu chuyện giản dị đời thường đến những suy nghĩ thâm trầm về tình đời, tình người. Ở đó có một cậu học trò Đăng lém lỉnh, tinh nghịch và chân thành. Một cô bé Thắm dễ thương, tò mò và thật thà. Một chú tiểu Khôi hiền lành, thông minh với niềm đam mê hội hoạ vô bờ bến,… Số phận đã sắp đặt những đứa trẻ ấy gặp nhau và tạo nên một tình bạn, tình yêu đẹp. Nhưng rồi cũng chính số phận đã mang họ đi về muôn nẻo đường đời.

Bằng ngòi bút tài tình, giọng văn trong sáng,  tác giả đã khắc hoạ các nhân vật một cách sinh động, sâu sắc và chân thật. Những kí ức về trường lớp, thầy cô, bạn bè và cả những rung động đầu đời tinh tế nhất của đôi bạn thanh mai trúc mã Đăng- Thắm cũng được tác giả truyền tải một cách khéo léo và đầy cảm xúc qua từng ngôn từ, từng chi tiết. Chính những yếu tố đó làm khơi dậy những cảm xúc của một thời thơ dại trong tâm hồn của những ai đã từng là trẻ con.

Đoạn trích hay:

Khi người ta lớn, niềm vui và nỗi buồn cũng lớn lên theo. Trong những giấc mơ của tôi, không chỉ có châu chấu chuồn chuồn như những ngày thơ bé. Đã có bão giông theo về trong những đêm gió luồn qua mái lá. Ờ, ngay cả giấc mơ cũng lớn lên đó thôi.”

“Tôi chán tiếng ve kêu. Tôi chán ngắm hoa phượng, dù đó là loài hoa tôi yêu nhất trên đời. Tôi giấu bức tranh nhỏ Thắm vào giữa chồng tập, thỉnh thoảng lại lôi ra ngắm. Ngắm tới ngắm lui, tôi vẫn chẳng thấy nhỏ Thắm xinh tẹo nào. Nó chẳng xinh, mà sao tôi nhớ nó quá thể. Có lẽ tôi nhớ miệng cười của nó. Nhớ những lúc nó lơ đãng chống cằm trong giò học bị cô Sa la hoài. Nhớ những câu hỏi lằng nhằng của nó nữa.

Tại sao phải là cây chuối?

Cá nhân tôi nghĩ rằng cây chuối là một trong những đặc trưng ở làng quê về sự hữu dụng của nó.

Bắp chuối, thân chuối, quả chuối ăn được nè.

Lá chuối gói xôi, gói bánh, gói được đủ thứ thời mà chúng ta còn chưa có bịch ni lông.

Dĩ nhiên chỉ là đoán thế thôi, các bạn nào đi giao lưu với Bác Ánh thì chia sẻ câu hỏi đó nhé!“…
Khác với mùa thu rón rén, bao giờ mùa hè cũng về với những bước chân rộn ràng. Cây phượng trước sân trường tôi và cây phượng trước sân chùa Giác Nguyên thi nhau nở hoa đỏ thắm mấy hôm nay. Trên những ngọn cây cao hai bên bờ suối, tiếng ve đã bắt đầu râm ran. Và trên cánh đồng dẫn vô con suối xóm Trong, cỏ khô đi dưới cái nắng như thiêu, rủ nhau chuyển sang màu rơm rạ và phát ra tiếng lạo xạo mỗi khi bánh xe của chú tiểu Khôi lăn qua.”

Tôi ghét sự im lặng giữa tôi và nhỏ Thắm. Nó kéo dài quá lâu đến nỗi bây giờ trò chuyện với nhau cũng trở thành khó khăn. Nó dựng lên giữa tôi và nhỏ Thắm một bức tường vô hình, còn khó phá vỡ gấp trăm lần bức tường xây bằng gạch đá. Hằng ngày tôi vẫn nhìn thấy nhỏ Thắm trên lớp nhưng có cảm giác đã lâu hai đứa không gặp nhau. Ngay cả bây giờ, ngồi cách nhau một mâm cơm mà tôi tưởng hai đứa đang ngồi ở hai bờ đại dương và tôi vô cùng đau lòng nhận ra tình bạn gắn bó ngày nào đã thành lỏng lẻo mất rồi.”

(Trích sách : Cây chuối non đi giày xanh)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *