Home / Review sách / Review sách Chuyện Ở Nông Trại

Review sách Chuyện Ở Nông Trại

Chuyện Ở Nông Trại
Tác giả: George Orwell

Đôi nét về tác giả:

George Orwell tên đầy đủ là Eric Arthur Blair ( 25/06/1903 – 21/01/1950 ) nổi tiếng với bút danh George Orwell  là một tác giả và phóng viên người Anh.
Ông Được biết đến như một tiểu thuyết gia, một nhà phê bình, một nhà bình luận về văn hóa
Orwell là một trong những ngòi bút tiếng Anh được hâm mộ nhất ở thế kỷ 20.

Giới Thiệu Sách:

Câu chuyện bắt đầu ở Điền Trang của ông Jones. Vào một đêm trường sau khi ông chủ Jones đã ngủ mê mệt vì say rượu, các thú vật của Nông Trại Manor tụ họp trong nhà chứa cỏ để nghe con heo già Old Major kể về một giấc mộng kỳ lạ. Khởi đầu, bằng một giọng nói rõ ràng và đầy sức mạnh, Heo già Major kể lại sự hiểu biết của mình về bản chất của cuộc đời. Theo đó, các con vật được sinh ra phải làm việc cực nhọc, chịu đựng gian khổ, không được ăn no, tới khi không còn sức lao động nữa thì bị làm thịt. Chúng bị làm nô lệ cho loài người và đây là giới sinh vật chỉ tiêu thụ mà không sản xuất. Vì vậy chỉ còn một giải pháp: phải lật đổ loài người. Mọi con vật phải đoàn kết lại vì một mục đích chung: nổi dậy.
Buổi họp bị gián đoạn một thời gian ngắn vì vài con chó chạy đi đuổi chuột, tiếp theo Heo già Major đề nghị bỏ phiếu quyết định loài chuột là đồng chí (comrades), kế tiếp mọi con vật đều tán thành một quyết định khác của Heo già Major như sau: Con người là Kẻ Thù. Các con vật vì vậy cần phải tránh xa các thói quen của con người: không xài nhà ở, giường nằm, quần áo, tiền bạc, mậu dịch, rượu. Và trên hết, Tất cả chúng ta đều là Bạn. Không con vật nào được giết một con vật khác. Mọi con vật đều bình đẳng. Heo già Major đã không thể mô tả hết giấc mộng tốt đẹp của nó cho các con vật khác nghe và nó cũng dạy cho các con vật kia hát bài ca Các thú vật của nước Anh mà nó học được trong giấc mộng. Nhờ hát đi hát lại bài ca cách mạng này, các con vật đều trở nên cuồng nhiệt.
Không lâu sau đó, Heo già Major qua đời nhưng các con vật còn sống khác đều cần phải hiểu rõ nền Triết học Súc vật chủ nghĩa (Animalism), đều phải nổi dậy chống lại ông chủ Jones. Công tác giảng dạy và tổ chức quần chúng được giao phó cho các con heo bởi vì loài heo được coi là những con vật tinh khôn, khéo léo. Trong số các con vật này, có hai con tài giỏi nhất là Heo Snowball và Heo Napoleon. Ngoài ra còn có Heo Squealer, một kẻ ăn nói xuất sắc. Ngày tháng trôi dần qua, ông chủ trại Jones càng uống nhiều rượu mạnh và càng trễ nải việc chăm sóc nông trại. Rồi vào một buổi chiều kia, khi ông Jones quên cho súc vật ăn uống sau một ngày dài, các con vật phá cửa, xông vào máng ăn và giành ăn uống. Ông Jones và các người làm công bèn dùng roi, gậy, đánh đập các con vật. Các con vật đói ăn này không thể chịu đựng hơn được nữa. Chúng bèn tấn công các kẻ đàn áp. Vừa ngạc nhiên, vừa hoảng sợ, cả chủ lẫn tớ đều bị đuổi khỏi nông trại.
Thật là bất ngờ. Cuộc nổi dậy đã thành công. Ông chủ Jones không còn nữa, Nông trại Manor từ nay thuộc về các súc vật. Niềm vui của tất cả súc vật thật là vô kể, chúng là chủ nhân và sẽ làm việc hòa thuận với nhau suốt đời…

Trích Đoạn Hay:
“Đàn lợn thì ngay từ đầu đã đọc thông viết thạo rồi. Bầy chó học đọc không tồi, nhưng chẳng ham đọc gì ngoài Bảy Điều Răn (2). Dê Muriel đọc có phần khá hơn chó, thỉnh thoảng đến tối lại đọc cho xung quanh nghe mấy mẩu báo nhặt được trong đống rác. Lừa Benjamin đọc làu làu chẳng kém gì lợn, nhưng chẳng bao giờ thể hiện. Nó bảo, cứ như nó thấy thì chẳng có gì đáng đọc sất.”“Cỏ Ba Lá dõi ánh nhìn theo sườn gò, mắt nhòa lệ. Nếu có thể nói được điều mình đang nghĩ, nó sẽ nói đây đâu có phải là mục tiêu chúng nhằm tới từ nhiều năm trước, cái buổi hạ quyết tâm phấn đấu một mai lật đổ con người. Cảnh khủng bố chém giết hôm nay đâu có phải điều chúng mơ tưởng hôm ấy, cái đêm Ông Cả lần đầu kêu gọi chúng đứng lên khởi nghĩa. Nếu bản thân nó có hình dung gì về tương lai, thì đấy là một tương lai có xã hội loài vật đã được giải phóng khỏi cái đói, khỏi roi vọt, tất cả đều bình đẳng, tất cả làm việc theo năng lực, kẻ khỏe che chở kẻ yếu, như nó đã che chở cho bầy vịt con mất mẹ trong vòng chân cái đêm nghe Ông Cả bảo ban. Thế nào đó – nó không hiểu nổi vì sao – đã đến một ngày không ai còn dám nói điều mình nghĩ, ngày lũ chó hung tợn gầm gào sục sạo khắp nơi, ngày phải chứng kiến đồng chí mình bị xé xác thành từng mảnh sau khi thú nhận những tội ác động trời.”“Không hiểu sao trang trại dường như đã giàu lên mà không làm cho súc vật trong trại giàu thêm – tất nhiên là trừ lợn và chó. Có thể phần nào là vì lợn quá đông, chó cũng quá đông. Không phải loài này không làm việc, theo kiểu của chúng. Như Mồm Loa không quản công giải thích, giám sát và điều hành trại là công việc không có ngày nghỉ. Chủ yếu là loại công việc các con vật khác dốt quá không hiểu được.”

“Đôi khi, những con già nhất bới lại trí nhớ mịt mùng, cố nghĩ xem những ngày đầu sau Khởi nghĩa, khi Jones mới bị đuổi đi, tình hình tốt hơn hay tệ hơn bây giờ. Chúng không thể nhớ nổi. Chẳng có gì để so với trước mắt: chúng chẳng có gì làm bằng, trừ những bảng số liệu của Mồm Loa lúc nào cũng chứng tỏ mọi thứ ngày một tốt hơn, tốt lên mãi. Lũ súc vật coi đây là chuyện vô phương giải đáp, mà đằng nào giờ chúng cũng chẳng lấy đâu ra thời gian suy đoán mấy chuyện đó. Chỉ có Benjamin già là quả quyết rằng vẫn nhớ kỹ từng chi tiết trong cuộc đời dài dằng dặc của mình, cũng như biết rằng mọi thứ chưa bao giờ – mà cũng chẳng bao giờ – có thể tốt hẳn lên hay xấu hẳn đi; đói kém, cực nhọc, thất vọng, nó nói thế, là quy luật của muôn đời.”

“Mười hai giọng nói quát tháo giận dữ, cả mười hai giống nhau như hệt. Giờ thì không phải thắc mắc có chuyện gì xảy ra trên những khuôn mặt lợn nữa. Lũ súc vật ngoài cửa nhìn từ lợn sang người, từ người sang lợn, lại từ lợn sang người, nhưng đến lúc ấy đã không còn phân biệt được ai là ai”.  

Bảy Điều Răn:
1. Bất cứ thứ gì đi hai chân đều là kẻ thù.
2. Bất cứ thứ gì đi bốn chân, hay có cánh, đều là bằng hữu.
3. Không con vật nào được mặc quần áo.
4. Không con vật nào được ngủ trên giường.
5. Không con vật nào được uống bia rượu.
6. Không con vật nào được giết con vật khác.
7. Mọi con vật đều bình đẳng.

Review sách:
Cuốn tiểu thuyết Chuyện Ở Nông Trại Review tiểu thuyết Chuyện Ở Nông Trại: Không dành cho trẻ nhỏ - BlogAnChoihay Trại Súc Vật là một bức biếm họa sâu cay về Liên Bang Xô Viết được viết lại theo cảm nhận của George Orwell. Câu chuyện về các loài vật vùng lên khỏi ách thống trị của loài người, xây dựng “xã hội” của riêng chúng mang đến nhiều điều lớp suy nghĩ không dành cho trẻ nhỏ.

Nội dung cuốn sách “Chuyện ở nông trại” kể về cuộc nổi dậy của đàn gia súc trong Nông trang của ông Jones với khát khao tự do không bị xiềng xích của con người. Sau khi cuộc nổi dậy thành công, đàn gia súc đã tự xây dựng một xã hội cho chính chúng, trong đó có đầy đủ chức năng như một xã hội loài người: nhà cầm quyền và người lao động. Bằng việc sử dụng hình ảnh và các đặc điểm đặc trưng của các con vật thân thuộc, Orwell đã tạo ra một thế giới thu nhỏ, nơi mà mỗi con vật đều mang tính cách như con người chúng ta: đều có hỉ, nộ, ái, ố; có niềm khao khát tự do, hạnh phúc; có ước mơ cho tương lai. Trong đó mỗi loài vật lại đóng một vai trò tương đương với một nghề nghiệp, chức vụ trong xã hội, từ lãnh đạo cho tới cảnh sát, truyền thông, nông dân… Các con vật được khéo léo ẩn dụ cho giống với người nhưng lại không làm  mất các đặc tính vốn có của chúng. Nhưng trên tất cả, nội dung kịch tính xuyên suốt câu chuyện và cái kết vô cùng thực tế.

“Chuyện Ở Nông Trại” là một tác phẩm vô cùng đặc sắc và đã đưa tên tuổi của Geogre Orwell lên một tầm cao mới. Sau khi đọc cuốn sách này, mình đã bj ấn tượng rất mạnh bởi tính triết lí và giá trị hiện thực của nó. Tác giả dường như đã nhìn thấu quy luật của xã hội thời bấy giờ mà khắc họa nên một Trại súc vật đầy sinh động, từ đó truyền tải thông điệp sâu sắc về cuộc sống – hay đúng hơn một lời tiên tri – vẫn còn nguyên sức ảnh hưởng cho đến tận bây giờ. Đây thực sự là một cuốn sách đáng đọc và phải đọc!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *