Review sách Cô Gái Mù Chữ Phá Bom Nguyên Tử

Cô Gái Mù Chữ Phá Bom Nguyên Tử
Tác giả: Jonas Jonasson

Về tác giả:

Jonas Jonasson tên đầy đủ là Pär-Ola Jonas Jonasson sinh ngày 6/7/1961 là một nhà báo người Thụy Điển, nổi tiếng với tác phẩm bán chạy Ông trăm tuổi trèo qua cửa sổ và biến mất.

Sinh ra và lớn lên tại vùng Vaxjo ở miền Nam Thụy Điển, cha là một tài xế xe cấp cứu và mẹ là nhân viên y tế, sau khi tốt nghiệp Đại học Gothernburg, Jonasson đã làm cho tạp chí Smålandsposten cho đến năm 1994. Năm 1996, ông mở công ty truyền thông OTW và khá thành công. Đến năm 2003, ông bị đau cột sống và bắt đầu stress. 2005 ông bán công ty truyền thông OTW và năm 2007 ông làm đám cưới với một phụ nữ người Na Uy và chuyển đến Thụy Sĩ để sinh sống.

Nội dung sách:

Bối cảnh của truyện bắt đầu vào thời điểm năm 1961, khi Nombeko Mayeki sinh ra tại một khu ổ chuột ở Soweto, Nam Phi, nơi mà cuộc đời cô đã được định sẵn để sống chung với rác và cứt rồi chết bởi nghiện ngập hay rượu chè, ấy là nếu như cô cũng giống như phần lớn những kẻ da đen khác, như mẹ cô chẳng hạn.

Thế nhưng, ngay từ khi còn bé, bên cạnh công việc làm một nhân viên dọn vệ sinh (hay con bé chuyên đổ phân) thì Nombeko dần thể hiện ra là mình khá thông minh và mẹ cô đã dạy cô cách làm tính, chỉ một chút thôi, rồi Nombeko tự học. Nombeko còn tình cờ gặp một gã tên là Thabo và “được” gã dạy cho biết đọc.

Sau khi trở thành người quản lý nhà vệ sinh và bị sa thải, Nombeko quyết định cô sẽ vĩnh viễn rời khỏi khu ổ chuột, điểm đến là thủ đô Pretoria, cụ thể hơn nữa thì là Thư viện Quốc gia. Tuy nhiên xui xẻo thay, vừa đặt chân đến thủ đô cô đã bị một chiếc ô tô cán phải, chủ nhân chiếc xe là một gã kỹ sư say rượu, tuy nhiên Tòa án vẫn phán quyết rằng Nombeko là người sai và phải bồi thường cho gã kỹ sư chết tiệt.

Và vì Nombeko không có tiền, cô buộc phải làm việc không công cho gã ngu đần này- kẻ hóa ra lại là người đứng đầu chương trình vũ khí hạt nhân của Nam Phi.

Ok, về Nombeko thì chúng ta có thể dừng lại ở đó đã. Cũng vào thời điểm Nombeko được sinh ra, ở Thụy Điển, có một người đàn ông quái gở nuôi giấc mộng lật đổ vương quyền. Ông ta đã đặt tên cho hai cậu con song sinh của mình là Holger và Holger (mà chúng ta sẽ phân biệt là Holger Một và Holger Hai) và nhồi nhét vào đầu chúng những tư tưởng chính trị lệch lạc.

May thay, chỉ có Holger Một là bị tẩy não và trở nên điên rồ y hệt ông bố, Holger Hai hết sức bình thường, khá thông minh là đằng khác. Và cuộc đời của cả hai người họ đã rẽ sang một hướng khác ngay khi gặp Nombeko…..

***

Vẫn là giọng điệu hóm hỉnh trào lộng về một cuộc phiêu lưu hài hước kỳ khôi đan xen với những nhân vật và sự kiện lịch sử có thật khiến cho người đọc phải phấn khích, nhưng so với Ông trăm tuổi thì những vấn đề chính trị, lịch sử trong Cô gái mù chữ phá bom nguyên tử “xa lạ” hơn một chút mà theo mình nghĩ thì có hai nguyên nhân.

Bối cảnh là những sự kiện lịch sử cận đại và đương đại, tuy nhiên ở trường đa số chúng ta chỉ được dạy nhai đi nhai lại lịch sử thế giới từ thời… cổ đại cho đến tầm Chiến tranh Thế giới thứ 2, làm mình lại nhớ đến Sherlock Holmes và tuyên ngôn: tôi chả cần phải quan tâm đến hệ mặt trời làm gì vì mặt trời có quay quanh trái đất đi nữa thì cũng chả phải chuyện của tôi, tôi chỉ quan tâm những gì có ích cho tôi thôi.

Thay vì học kỹ về những sự kiện xảy ra từ cái đời nảo đời nào thì mình nghĩ 500đ kiến thức về chiến tranh tôn giáo ở Trung Đông, xung đột hạt nhân hay những gì xảy ra 20 năm trở lại đây sẽ tốt hơn nhiều ấy.

Phần lớn những vấn đề ấy mình phải tự tìm hiểu qua Internet, TV và những cuốn sách hữu ích như Con đường Hồi giáo của chị Phương Mai. Thế hệ 10x như em gái mình thì mình khá nghi ngờ về khả năng chúng lên mạng để tìm hiểu về những gì diễn ra ở phần còn lại của thế giới (2) Nombeko sinh ra ở Nam Phi nên một phần những sự kiện trong sách diễn ra ở Châu Phi và không nhiều người có được hiểu biết đáng kể về lục địa đen so với các châu lục khác.

Tuy nhiên, như mình từng nói, một cuốn sách lý tưởng là vừa có chất hài hước nhẹ nhàng không hại não lại vừa bổ ích đầy ắp thông tin, vừa đọc vừa học, mà không biết thì lại càng phải học 😀 Vậy nên mình hoàn toàn vote up ở điểm này, nếu bạn còn mù mờ về chính trị và lịch sử thì Cô gái mù chữ phá bom nguyên tử là một cuốn sách phải đọc.

***

Hai nhân vật chính trong hai cuốn sách của Jonas Jonasson là một sự hoán đổi thú vị. Cụ Allan già rất già, Nombeko thì vô cùng trẻ. Cụ Allan có tính cách tưng tửng, chuyện chính trị hay tình hình chiến sự cụ chẳng có chút quan tâm, còn Nombeko, trái lại, tận dụng từng cơ hội nhỏ nhoi để cập nhập tin tức và học hỏi, xét cho cùng thì cô cần phải nỗ lực để tồn tại vì là người da đen lại còn sinh ra ở một khu ổ chuột tận Nam Phi!!! Cụ Allan rất thông minh (chế tạo được bom nguyên tử cơ mà) nhưng độc giả đọc sách sẽ nhận ra ngoài cái sự thông minh thì cụ còn cực kỳ ăn may nữa 😀 Nombeko thì cũng có gặp may đấy nhưng ít thôi và gặp xui cũng khá nhiều, tuy nhiên nó giúp cô bộc lộ cái sự thông minh của mình nhiều hơn.

Cuối cùng là, một người (biết cách) chế bom nguyên tử, một người thì (cố gắng) phá =))) Nếu có ai đó vứt cho mình hai cuốn sách bảo đọc mà không nói tên tác giả thì mình cũng dễ dàng nhận ra hai cuốn là anh em cùng mẹ cùng cha, cái “chất” của nhà văn nó đậm đặc không thể lẫn vào đâu được!!! Nhìn chung Cô gái mù chữ phá bom nguyên tử không hay bằng Ông trăm tuổi trèo qua cửa sổ, nhưng cũng một chín một mười.

***

Vậy lí do không hay bằng là gì? Có lẽ chỉ có một thôi, đó là sự chú ý không được tập trung vào Nombeko mà còn phân tán cho hai anh em nhà Holger, trong khi Nombeko là nhân vật chính và giống như cụ Allan, cô là một nhân vật thú vị và rất được độc giả yêu thích.

Hai anh em Holger cũng có vai trò quan trọng, nhưng bọn họ, nhất là Holger Một đần độn và cô bạn gái điên rồ của anh ta rất dễ làm cho độc giả phát khùng!!!! Trời ơi đọc mà tức trào máu họng, sao trong cuốn kia bác Jonas cho nhân vật chết dễ thế mà cuốn này bác không all kill luôn mấy cái “thảm hoạ có chân” này đi nhỉ =( Nói chung mình rất ghét đọc sách hay xem phim mà có một nhân vật hoặc là rất xảo quyệt hoặc là rất đần độn kiểu “hết thuốc chữa” và chuyên đi gây rắc rối, làm mình cũng bị ức chế luôn và cứ muốn đọc một mạch cho đến hết quyển sách hoặc “tua nhanh” qua đoạn có nhân vật đó xuất hiện. Hừm.

Sự khác biệt giữa ngu ngốc và thiên tài là thiên tài còn có giới hạn.

Trích đoạn sách hay:

Trận chiến kết thúc hòa và một nhà buôn không được sống cuộc đời mình
INGMAR VÀ HOLGER MỘT thống nhất rằng cách tốt nhất để tôn vinh Mẹ là tiếp tục cuộc đấu tranh của họ. Hai chắc chắn rằng cha và anh trai mình đã sai về điều đó, nhưng anh chỉ hỏi họ nghĩ ai sẽ là người kiếm tiền chi tiêu cho cả nhà, trong trường hợp đó.

Ingmar cau mày và thừa nhận rằng ông đã không ưu tiên khoản đó trong mọi thứ ông phải xem xét thời gian gần đây. Vẫn còn lại vài trăm krona trong bát đường của Henrietta, nhưng chúng sẽ sớm ra đi như chính Henrietta.

Chẳng có ý tưởng nào tốt hơn, viên cựu thư ký bưu điện đã quyết định nộp đơn xin đi làm lại việc cũ là trợ lý cho viên kế toán chỉ còn hai năm nữa là nghỉ hưu. Và ông kia trả lời rằng không đời nào mình định để ông Qvist làm hỏng chúng.

Tình hình khá rắc rối – trong một vài ngày nữa. Và sau đó bố vợ Ingmar qua đời.

Người cộng sản giận dữ chưa bao giờ gặp cháu mình (và không thể trả đũa được Ingmar) qua đời ở tuổi tám mươi tám, đầy cay đắng, với một đứa con gái đã mất, một bà vợ mất tích, và chủ nghĩa tư bản nở rộ xung quanh. Tuy nhiên, ít nhất ông đã không phải chứng kiếm mọi thứ mình sở hữu lại về tay Ingmar và hai Holger, vì ông không còn tồn tại nữa. Holger Một, đứa tồn tại, thừa kế tất cả.

Bên cạnh các hoạt động chính trị, nhà lãnh đạo cộng sản ở Södertälje đã nhập khẩu và bán các sản phẩm từ Liên Xô. Cho đến phút cuối ông đã đi quanh các chợ Thụy Điển để quảng bá hàng hóa của mình cùng với chính kiến của ông về sự vĩ đại của Liên Xô. Cả hai thứ đều tiến triển tàm tạm, nhưng dù sao, thu nhập của ông cũng đủ để trang trải các nhu cầu cơ bản của cuộc sống cộng với một tivi màu, hai lần một tuần đến cửa hàng rượu, và ba ngàn krona mỗi tháng tặng Đảng.

Trong những thứ mà Một thừa kế từ ông ngoại có một chiếc xe tải còn chạy tốt và một nhà để xe/ nhà kho đầy ứ các thứ; sau nhiều năm ông già đã mua vào số lượng hơi nhiều hơn ông có thể bán ra.

Trong số hàng hóa có trứng cá muối đen và đỏ, dưa chua và tôm krill xông khói. Có trà Gruzia, lanh Belarus, ủng dạ Nga và da hải cẩu Eskimo. Có đủ các loại thùng tráng men, gồm cả thùng rác màu xanh lá cây kiểu cổ có bàn đạp. Có cả furashki, mũ quân sự của Nga, và ushanki, những chiếc mũ lông thú cực tốt chống lạnh. Có chai nước nóng bằng cao su và những chén rượu thủy tinh vẽ hình quả dâu rừng màu tro. Và mũ bện rơm cỡ 47.

Có năm trăm bản Tuyên ngôn Cộng sản bằng tiếng Nga và hai trăm khăn choàng lông dê từ Urals. Và bốn bẫy hổ Siberia.

Ingmar và hai con tìm thấy tất cả các thứ này và còn nhiều nữa trong nhà để xe. Và cuối cùng nhưng không kém quan trọng: Một bức tượng cao hai mét rưỡi của Lênin, làm bằng đá granite Karelia.

Nếu bố vợ Ingmar còn sống và muốn trò chuyện thay vì bóp cổ con rể, ông cụ đã có thể nói với con rể rằng ông đã mua bức tượng giá rẻ từ một nghệ sĩ ở Petrozavodsk, người đã tạo hình sai cho vị lãnh tụ vĩ đại. Ánh mắt màu xám thép của Lênin đâm ra trông lúng túng hơn, và bàn tay đáng lẽ phải chỉ thẳng vào tương lai thì dường như đang vẫy tay với những người mà Lênin phải lãnh đạo. Thị trưởng thành phố, người đã đặt làm bức tượng, khó chịu khi nhìn thấy kết quả, và bảo nghệ sĩ biến đi ngay lập tức, nếu không thị trưởng sẽ ra tay.

Đúng lúc đó bố vợ Ingmar có mặt trong một chuyến mua sắm của mình. Hai tuần sau, bức tượng đã nằm đó, vẫy tay vào bức tường nhà để xe ở Södertälje. Ingmar và Một vừa kiểm kê đống tài sản vừa cười vui vẻ. Nó đủ để hỗ trợ gia đình trong nhiều năm!

Hai không vui mừng lắm với tình huống mới này. Anh đã mong rằng mẹ mình không chết uổng, và rằng mọi thứ sẽ thay đổi thực sự.

“Lênin có lẽ chẳng có giá cao lắm trên thị trường thế giới đâu,” anh cố gắng, nhưng ngay lập tức bị ngắt lời.

“Trời ơi, con bi quan quá,” ông bố Ingmar nói. “Phải đấy, Trời ạ, em đang rất bi quan,” Holger Một nói. “Hay Tuyên ngôn Cộng sản bằng tiếng Nga,” Hai nói thêm.

***

Hàng hóa trong nhà để xe đủ để nuôi sống gia đình trong suốt tám năm. Ingmar và cặp song sinh theo bước chân bố vợ Ingmar đi từ chợ này đến chợ khác, kiếm đủ để sống tạm ổn với lãi suất nhất định. Được thế một phần lớn là vì những người Cộng sản ở Södertälje không còn nhận được một phần của thu nhập này. Cả cơ quan thuế cũng vậy.

Hai không ngừng mong mỏi được thoát ra, nhưng anh cũng thoải mái với thực tế là trong những năm họ bận bán hàng, ít nhất là không có thời gian nào cho các thứ ngớ ngẩn cộng hòa nữa. Sau tám năm, tất cả những gì còn lại là bức tượng Lênin hai mét rưỡi bằng đá granit Karelia và bốn trăm chín mươi tám trong số năm trăm bản Tuyên ngôn Cộng sản bằng tiếng Nga. Ingmar đã tìm cách bán được một bản cho một người mù trong những ngày bán hàng ở Mariestad. Họ đã cần đến một bản nữa trên đường đến chợ Malma, khi Ingmar bị sôi bụng và phải dừng xe ngồi xổm xuống một con mương. Ở mức độ nào đó thì Holger Hai đã nói đúng.

“Chúng ta làm gì bây giờ?” Holger Một, người chưa bao giờ có một ý tưởng trong suốt cuộc đời mình hỏi.

“Anh muốn làm gì cũng được, miễn là nó đừng liên quan tới Hoàng gia,” Holger Hai nói.

“Không, chính xác đó là những gì phải làm” Ingmar nói. “Gần đây có quá ít những chuyện này.” Ý tưởng của Ingmar để tiếp tục tồn tại liên quan đến việc chỉnh sửa bức tượng Lênin. Thực tế là, gần đây ông nhận ra rằng ông Lênin đặc biệt này và vua Thụy Điển có khá nhiều điểm trông giống nhau. Họ chỉ cần đẽo ria mép và râu của bức tượng, cạo một chút chỗ này chỗ kia ở mũi ông ta, và biến cái mũ thành mái tóc lượn sóng – và hấp! Vladimir Ilyich sẽ biến thành hình ảnh đáng phỉ nhổ của Đức vua!

“Bố đang định bán một bức tượng Đức vua cao hai mét rưỡi à?” Holger Hai hỏi bố. “Bố không có lập trường à?”

“Nào, đừng có hỗn, thằng cu nổi loạn thân yêu của bố ạ. Túng thì phải tính, bố đã học được điều đó từ hồi còn trẻ và không có sự lựa chọn nào khác ngoài trưng dụng cái xe đạp mới của một Chiến sĩ Cứu tế. Tình cờ, tên ông ta cũng là Holger.”

Và sau đó ông tiếp tục, rằng hai Holger không thể tưởng tượng bọn Hoàng gia giàu có đến cỡ nào ở đất nước này. Một bức tượng Đức vua có thể bán đến hai mươi hoặc ba mươi nghìn. Có lẽ bốn mươi.

Và rồi cuối cùng họ chỉ cần bán nốt chiếc xe tải. Ingmar phải làm thế. Ông đục đẽo, trám và đánh bóng suốt một tuần. Và ông đã thành công ngoài mong đợi. Khi Holger Hai nhìn thấy kết quả, anh nghĩ rằng người ta có thể nói rất nhiều điều về cha mình, nhưng ông không thiếu cương quyết. Và ông cũng không phải là thiếu tài năng nghệ thuật.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *