Review sách Dám Bị Ghét

Dám Bị Ghét
Tác giả: Koga Fumitake, Kishimi Ichiro

Về tác giả:

Koga Fumitake ( sinh năm 1973) người viết tự do. Dựa trên những cuộc đàm đạo với Kishimi Ichiro, anh đã vận dụng thể loại đối thoại trong triết học Hy Lạp cổ điển để viết nên cuốn sách này.

Kishimi Ichiro (sinh năm 1956) tại Kyoto, là nhà triết học. Năm 1989 ông bắt đầu chuyên tâm nghiên cứu triết học và tâm lý học Adler, từng viết tác phẩm Nhập môn tâm lý học Adler

Giới Thiệu Sách:

Các mối quan hệ xã hội thật mệt mỏi.

Cuộc sống sao mà nhạt nhẽo và vô nghĩa.

Bản thân mình xấu xí và kém cỏi.

Quá khứ đầy buồn đau còn tương lai thì mờ mịt.

Yêu cầu của người khác thật khắc nghiệt và phi lý.

TẠI SAO BẠN CỨ PHẢI SỐNG THEO KHUÔN MẪU NGƯỜI KHÁC ĐẶT RA?

Dưới hình thức một cuộc đối thoại giữa Chàng thanh niên và Triết gia, cuốn sách trình bày một cách sinh động và hấp dẫn những nét chính trong tư tưởng của nhà tâm lý học Alfred Adler, người được mệnh danh là một trong “ba người khổng lồ của tâm lý học hiện đại”, sánh ngang với Freud và Jung. Khác với Freud cho rằng quá khứ và hoàn cảnh là động lực làm nên con người ta của hiện tại, Adler chủ trương “cuộc đời ta là do ta lựa chọn”, và tâm lý học Adler được gọi là “tâm lý học của lòng can đảm”.

Bạn bất hạnh không phải do quá khứ và hoàn cảnh, càng không phải do thiếu năng lực. Bạn chỉ thiếu “can đảm” mà thôi. Nói một cách khác, bạn không đủ “can đảm để dám hạnh phúc”. […] Bởi can. đảm để dám hạnh phúc bao gồm cả “can đảm để dám bị ghét” nữa. […] Chỉ khi dám bị người khác ghét bỏ, chúng ta mới có được tự do, có được hạnh phúc.


Trích đoạn hay:

Đừng quên rằng trong quan hệ giữa người với người, về cơ bản không có chuyện không bị tổn thương đâu. Chỉ cần nằm trong quan hệ với người khác thì ít nhiều sẽ bị tổn thương và cũng sẽ làm người khác tổn thương.

Adler nói: “Để xóa tan phiền muộn thì chỉ có cách sống một mình trong vũ trụ mà thôi.” Nhưng đâu thể làm thế được.”

Chàng thanh niên: Khoan đã! Câu này tôi phải hỏi cho rõ ràng. “Để xóa tan phiền muộn thì chỉ có cách sống một mình trong vũ trụ” nghĩa là sao? Chẳng phải nếu chỉ sống một mình sẽ lại bị cảm giác cô độc làm cho phiền muộn hay sao?

Triết gia: Cậu cảm thấy cô độc không phải vì cậu chỉ có một mình. Cảm thấy mình bị tách biệt, xa lánh khỏi những người xung quanh, khỏi xã hội, cộng đồng, đó mới gọi là cô độc. Chúng ta cần người khác để cảm thấy cô độc. Nghĩa là con người chỉ trở thành “cá nhân” khi đặt vào giữa các mối quan hệ xã hội mà thôi.1

Chàng thanh niên: Có thật là nếu chỉ có một mình, nghĩa là sống một mình trong vũ trụ, thì sẽ không trở thành “cá nhân” và cũng không cảm thấy cô độc?

Triết gia: Nếu thế, có lẽ thậm chí cả khái niệm “cô độc” cũng không tồn tại nữa. Chẳng cần cả ngôn ngữ cũng chẳng cần logic lẫn nhận thức chung. Nhưng không thể có chuyện đó được. Dẫu có sống trên hoang đảo không người thì cậu cũng sẽ nghĩ đến “ai đó” ở phía bên kia đại đương xa xôi. Dù trong những đêm cô đơn, cậu vẫn lắng nghe tìm tiếng thở của ai đó. Một khi còn có ai đó ở một nơi nào đó ngoài kia, cậu sẽ nếm trải sự cô độc.

Chàng thanh niên: Nhưng, câu nói vừa rồi còn có thể diễn giải theo cách khác là “Nếu có thể sống một mình trong vũ trụ thì phiền muộn sẽ tan biến” phải không?

Triết gia: Về mặt lý thuyết là vậy. Vì Adler quả quyết rằng “mọi phiền muộn của con người đều bắt nguồn từ mối quan hệ giữa người với người”.

Chàng thanh niên: Thầy đang nói gì vậy?

Triết gia: Tôi có thể nhắc lại bao lần cũng được. “Mọi phiền muộn của con người đều bắt nguồn từ mối quan hệ giữa người với người”. Đây là khái niệm căn bản của tâm lý học Adler. Nếu thế giới này không có quan hệ giữa người với người, nếu trong vũ trụ không có người khác, chỉ có mình mình, vậy thì mọi phiền muộn cũng sẽ tan biến.

Review và đánh giá:

Cuốn sách ” Dám Bị Ghét” Không chỉ giới hạn quanh cách sống của con người, cuốn sách còn đi sâu và rộng hơn về những quan niệm mà từ trước tới giờ nhân loại vẫn đang tìm kiếm câu trả lời: “Tự do là gì?”, “Hạnh phúc là gì?”, “Cuộc sống có ý nghĩa gì?”. Bạn nghĩ đã có rất nhiều người khác, nhiều cuốn sách khác nói về những điều này rồi phải không? Chủ đề chẳng có gì đặc biệt, lại là những lời lẽ triết lý, giáo điều, nghe thì hay nhưng khó thực hiện. Tôi cũng đã nghĩ như thế cho tới khi lật qua vài trang trong cuốn “Dám bị ghét”. Từ Kết cấu cho đến thể thức trình bày nội dung không giống như những cuốn sách mà tôi đã từng đọc. Thay vì là những đoạn văn suông, tác giả đã rất khéo léo truyền tải thông điệp qua cuộc đối thoại giữa Chàng thanh niên và Triết gia. Đây là những đoạn bàn luận, tranh cãi sôi nổi, đôi khi có phần gay gắt. Vì lẽ đó mà người đọc cảm thấy lôi cuốn và hấp dẫn hơn hẳn. Từ ngữ được dùng trong hội thoại là dạng văn nói, đem lại sự gần gũi, tự nhiên, dễ hiểu và dễ cảm nhận.

Với cuốn sách “Dám bị ghét” của ông, bạn sẽ học được cách để bị ghét thông qua cuộc đối thoại giữa chàng thanh niên và Triết gia. Vâng chính xác là chấp nhận bị ghét, để làm những điều mà bạn thực sự muốn làm chứ không phải vì sợ hãi ánh mắt của người khác mà bắt buộc phải làm. Bởi vì căn bản chúng ta không đủ can đảm để đương đầu với hai chữ “bị ghét” nên chúng ta luôn luôn đánh mất đi những cơ hội, ước mơ và hoài bão của mình rồi sau đó khi cuộc sống không như ý, chúng ta lại oán trách cuộc đời làm khổ chúng ta. Khi bạn chấp nhận được sự phản đối của người khác để làm thứ bản thân thực sự muốn làm, bạn có thể không thành công, nhưng ít nhất, bạn đang sống chính cuộc đời mình chứ không phải sống thay cho bất kỳ ai

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *