Review sách Đời Còn Dài Hà Tất Phải Hoang Mang

Đời Còn Dài Hà Tất Phải Hoang Mang
Tác giả: Lâm Hy

Giới thiệu sách:

CỨ ĐI THÔI, PHÍA TRƯỚC ẮT SẼ CÓ ĐƯỜNG.

Tuổi đôi mươi, chúng ta luôn hoang mang, mơ hồ. Trong lòng dù có ước mơ, đôi mắt vẫn đầy hy vọng, nhưng lại chẳng thể nhìn rõ con đường phía trước, không biết nên chọn ngả nào, cũng chẳng phân định được người bên cạnh sẽ đi cùng mình bao lâu.

Tại sao thất tình lại đau đớn như vậy?
Tại sao cuộc sống lại khó khăn đến thế?
Tại sao quan hệ xã hội lại phức tạp tới mức này?

Trưởng thành là một quá trình đầy đau khổ, trở thành người lớn chính là học cách chuyển hết mọi uất ức về chế độ im lặng. Cái giá của sự trưởng thành là đổi nụ cười vô ưu ngày nào lấy lớp vỏ bọc cứng rắn, đổi sự con trẻ hồn nhiên lấy một cái tôi già dặn trầm ổn. Mấy ai không chán nản? Mấy ai không hoài niệm?

Thế nhưng, xin đừng vội vã, cũng đừng buông xuôi tuyệt vọng. Những ngôi sao sáng nhất luôn ở trên bầu trời đen tối nhất. Bạn sẽ tìm thấy phiên bản hoàn hảo nhất khi bản thân đang ở nghịch cảnh tồi tệ nhất.

Trên đời này, vốn dĩ không có đường cùng, chỉ có những ranh giới, bước qua vạch xuất phát này sẽ đến một chặng đường khác. Những gì hôm nay bạn phải chịu đựng, nhất định tương lai sẽ dùng phương thức tốt hơn để trả lại cho bạn!

Đường đời thực sự rất dài, hà tất phải hoang mang?


Review sách:
Cuốn sách ” Đời Còn Dài Hà Tất Phải Hoang Mang” là tập hợp những câu chuyện cuộc sống đan xen với những cảm nhận cá nhân của tác giả, giọng văn lưu loát, thân thiết mà thẳng thắn, qua mỗi câu từ đều cảm nhận được tình cảm ấm áp của tác giả gửi tặng cho những bạn độc giả đang cảm thấy cô độc, vẫn còn hoang mang, lạc lối trên con đường trưởng thành. Một cuốn sách giúp bạn có thể buông xuống những âu lo làm trái tim sầu muộn, bất an, giúp bạn trấn tĩnh lại và ung dung, tự tin sải bước thật dài, tiến về phía trước

Con người rất kì lạ, nhiều lúc chín chắn đến phát sợ, có lúc lại ấu trĩ đến đáng thương. Người thực sự yêu bạn sẽ không để bạn phải níu kéo tình cảm bằng cách từ bỏ mọi thứ, anh ta ấy không nỡ, cũng chẳng cần. Còn người không yêu bạn, dù bạn có hi sinh tất cả mọi thứ vì anh ta, anh ta cũng sẽ phụ lòng bạn, không cảm kích bạn, lúc quay lưng bỏ đi cũng dứt khoát, vô tình hơn bạn tưởng nhiều

” Người yêu lí tưởng trong mắt con gái sẽ như thế nào?
giàu có, đẹp trai, chỉ yêu thương, chiều chuộng một mình cô ấy, trước mặt mọi người là tổng tài bá đạo, sau lưng chỉ là một anh người yêu chu đáo”

Đọc một cuốn sách mà vừa đọc vừa sợ sách hết. Nói thế nào nhỉ, trong cuốn sách này bạn mở bất cứ trang nào cũng sẽ tìm thấy hoàn cảnh của bản thân mình trong đó

“Cho dù tối qua bạn có trải qua chuyện đau đớn tâm can tới mức nào, sáng hôm sau tỉnh dậy thành phố này vẫn cứ tàu xe tấp nập, những con người ngoài kia vẫn nói cười huyên náo, chẳng ai chú ý xem bạn vừa mất đi thứ gì, chẳng ai quan tâm bạn vui vẻ hay không. Thế giới này sẽ luôn tiến về phía trước, không vì bất cứ ai mà dừng lại.

Trưởng thành chính là học cách chuyển hết mọi uất ức về chế độ im lặng. Một người luôn mượn cớ để từ bỏ bản thân thực chẳng đáng được tha thứ, càng không có người yêu, càng phải tự yêu lấy mình.”

Việc duy nhất chúng ta cần làm chính là trở thành người tốt nhất trong khả năng của mình, vui vẻ sống trọn một đời
” Mười hai mươi mấy tuổi đầu đã khát khao có cuộc sống đầy đủ, có xe, có nhà, thường xuyên được thăng chức, tăng lương: Vừa học bước đi đã khao khát vượt qua nghìn trùng núi non, tung cánh bay lên trời cao. Những nối lo âu của bạn khiến sự phấn đấu trong đôi mắt bạn thay thế bởi sự mệt mỏi, khiến khóe miệng vốn đang mĩm cười dần hạ xuống. Bạn vẫn còn trẻ tại sao bắt bản thân sống khổ sở tới vậy ? Mới ngoài hai mươi, điều không nên làm nhất chính là sống như một người lớn tuổi. Việc duy nhất chúng ta cần làm chính là trở thành người tốt nhất trong khả năng của mình, vui vẽ sống trọn một đời”

Một cuốn sách đi liền với nhiều thể loại, đề cập đến nhiều vấn đề của cuộc sống. Về người trẻ, con người, tình yêu, gia đình, công việc,.. theo cách viết rất riêng của tác giả không vuốt ve người đọc cũng không bốp chát, nó ở mức đọc cảm thấy dễ chịu và có phần đồng cảm vì mình sẽ rất dễ thấy mình trong đó.

Các đoạn trích hay:
1. Trở thành người lớn là một quá trình đầy đau khổ, nhưng con người muốn sống tốt hơn không thể từ chối trưởng thành. Khi vận mệnh muốn bạn khôn lớn, nó thường sắp xếp những con người xấu xa, những chuyện khó khăn sầu não để kích thích tiềm năng trong bạn. Hoang mang, sợ hãi chỉ khiến bạn lún sâu trong đầm lầy vô hình, bị động tiếp nhận sự trớ trêu nghịch lý của số phận. Nếu không dũng cảm, vậy ai có thể kiên cường thay bạn?

2. ” Đừng lười nhác vào độ tuổi cần phải chăm chỉ, dù cuộc sống có khổ sở đến mức nào cũng đừng quên chạy lên phía trước, quên đi những vất vả ban đầu. Đừng vì còn chưa chiến đấu đã thua mà âu sầu khổ não.
Thế giới sẽ đối tốt với những người nỗ lực, cũng sẽ trừng phạt những người lười nhác.”

3. “Cho dù tối qua bạn có trải qua chuyện đau đớn tâm can tới mức nào, sáng hôm sau tỉnh dậy thành phố này vẫn cứ tàu xe tấp nập, những con người ngoài kia vẫn nói cười huyên náo, chẳng ai chú ý xem bạn vừa mất đi thứ gì, chẳng ai quan tâm bạn vui vẻ hay không. Thế giới này sẽ luôn tiến về phía trước, không vì bất cứ ai mà dừng lại.

4. Trưởng thành chính là học cách chuyển hết mọi uất ức về chế độ im lặng. Một người luôn mượn cớ để từ bỏ bản thân thực chẳng đáng được tha thứ, càng không có người yêu, càng phải tự yêu lấy mình.”

5. Trong tình cảm điều khiến chúng ta sợ nhất là gì? Đó là sau khi khó khăn lắm mới đủ dũng cảm yêu một người, lại phát hiện người ấy đã rời đi rồi

6. Những lúc người khác không hiểu mình, chỉ cầm im lặng, dùng hành động chứng minh bản thân mình là được. Hành động chính là vũ khí sắc bén nhất, hữu  hiệu nhất để chặn miệng tất cả mọi người

7. Con người dù bên ngoài có xinh đẹp đến đâu, nếu bên trong đen tối thì củng chỉ là vô nghĩa

8. Yêu người khác không cần kỹ năng, chỉ cần chân thành là đủ.

9. Bạn phải học cách sống một mình, học cách nói chuyện với bản thân, làm thế giới nội tâm thêm phong phú, để có thể trở nên độc lập hơn

10. Đừng bao giờ ngưỡng mộ cuộc sống của người khác, đó chỉ là biểu hiện bạn chưa đủ nỗ lực để sống cuộc đời mình mong muốn mà thôi

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *