Home / Review sách / Review sách Kafka Bên Bờ Biển

Review sách Kafka Bên Bờ Biển

Kafka Bên Bờ Biển
Tác giả: Haruki Murakam

Đôi nét về tác giả:

Murakami Haruki (Tiếng Nhật: 村上 春樹, âm Hán Việt: Thôn Thượng Xuân Thụ), sinh năm 1949 tại Kyoto và hiện
đang sống ở Boston, Mỹ, là một trong những tiểu thuyết gia, dịch giả văn học người Nhật Bản được biết đến nhiều nhất hiện nay cả trong lẫn ngoài nước Nhật.

Từ thời điểm nhận giải thưởng Nhà văn mới Gunzo năm 1979 đến nay, hơn một phần tư thế kỷ hoạt động và viết lách, tác phẩm của ông đã được dịch ra khoảng 38 thứ tiếng trên thế giới, đồng thời trong nước ông là người luôn tồn tại ở tiền cảnh sân khấu văn học Nhật Bản. Murakami đã trở thành hiện tượng trong văn học Nhật Bản đương đại với những mĩ danh “nhà văn được yêu thích”, “nhà văn best-seller”, “nhà văn của giới trẻ”.

Giới Thiệu Sách:
Kafka Tamura, mười lăm tuổi, bỏ trốn khỏi nhà ở Tokyo để thoát khỏi lời nguyền khủng khiếp mà người cha đã giáng xuống đầu mình.Ở phía bên kia quần đảo, Nakata, một ông già lẩm cẩm cùng quyết định dấn thân. Hai số phận đan xen vào nhau để trở thành một tấm gương phản chiếu lẫn nhau. Trong khi đó, trên đường đi, thực tại xào xạc lời thì thầm quyến rũ. Khu rừng đầy những người linh vừa thoát khỏi cuộc chiến tranh vừa qua, cá mưa từ trên trời xuống và gái điếm trích dẫn Hegel. Kafka bên bờ biển, câu chuyện hoang đường mở đầu thế kỷ XXI, cho chúng ta đắm chìm trong một chuyến du hành đầy sóng gió đầy chất hiện đại và mơ mộng trong lòng Nhật Bản đương đại.


Trích Đoạn Hay:

19 Tháng Mười 1972
Thưa Giáo sư kính mến,
Tôi dám chắc Giáo sư sẽ ngạc nhiên khi đột nhiên nhận được lá thư này của tôi. Xin thứ lỗi cho đường đột của tôi. Thưa Giáo sư, tôi nghĩ ông không còn nhớ tên tôi. Tôi đã có một thời là cô giáo ở một trường tiểu học nhỏ ở tỉnh Yamanashi. Có thể khi đọc thư này, ông sẽ nhớ ra đôi điều về tôi. Tôi chính là cô giáo phụ trách cái nhóm học sinh đồng loạt bị bất tỉnh trong một chuyến đi dã ngoại. Sau đó, như ông hẳn còn nhớ, tôi đã có dịp nói chuyện với ông cùng các đồng nghiệp từ trường đại học Tokyo của ông nhiều lần khi các ông cùng các vị bên quân đội đến tỉnh chúng tôi để tiến hành điều tra.

Trong năm sau, tôi hay thấy tên ông được nhắc đến một cách nổi bật trên báo chí và tôi đã theo dõi sự nghiệp cùng những thành tựu của ông với lòng ngưỡng mộ sâu sắc. Với lòng cảm mến, tôi cũng nhớ những lần gặp gỡ với ông, nhất là cách phát biểu hoạt bát và chính xác của ông. Tôi cũng cảm thấy may mắn được đọc một số sách của ông. Tôi luôn thán phục sự uyên thâm của ông và tôi thấy thế giới quan thể hiện trong tất cả những trước tác của ông là rất thuyết phục – cụ thể là quan điểm cho rằng mỗi chúng ta, với tư cách một cá nhân, là cực kỳ đơn độc, đồng thời tất cả chúng ta lại được liên kết bởi một ký ức có tính chất nguyên mẫu. Đã có những lần trong cuộc đời của chính mình, tôi cảm thấy đúng như thế. Cho nên, từ xa, tôi vẫn cầu nguyện cho ông tiếp tục thành công.

Sau cái sự kiện ấy, tôi vẫn tiếp tục dạy ở ngôi trường tiểu học đó. Nhưng cách đây mấy năm, tôi đột ngột ngã bệnh, phải nằm điều trị ở Bệnh viện tổng hợp Kofu một thời gian dài, và vào đận này tôi nộp đơn xin thôi việc. Trong một năm, tôi cứ ra vào bệnh viện mãi, nhưng rồi cuối cùng cũng bình phục. Sau khi được cho về nghỉ, tôi mở một lớp phụ đạo nhỏ trong tỉnh. Học sinh ở lớp này là con cái những học sinh cũ của tôi. Thời gian bay vùn vụt là một nhận xét quá nhàm nhưng thật đúng: tôi thấy năm tháng qua đi nhanh đến mức không tin nổi.

Trong chiến tranh, tôi đã mất chồng tôi và cha tôi, rồi mốt mẹ tôi trong thời kỳ hỗn loạn sau khi Nhật Bản đầu hàng. Cưới nhau chưa được bao lâu thì chồng tôi phải ra mặt trận, chúng tôi không có con, nên tôi chỉ còn trơ trọi một mình trên đời. Tôi không thể nói là đời mình đã hạnh phúc, nhưng đối với tôi, được dạy dỗ bao thế hệ học sinh trong bao năm cũng là một ân phước. Tôi tạ ơn Trời đã cho tôi cơ may đó. Nếu không làm cô giáo, chắc tôi đã không sống qua được đoạn trường ấy.

Thưa Giáo sư, hôm nay tôi thu hết can đảm để viết thư này cho ông bởi vì tôi không bao giờ quên được vụ hôn mê tập thể trong rừng vào mùa thu năm 1944 ấy. Hai mươi tám năm đã trôi qua, nhưng nó vẫn còn tươi nguyên trong trí tôi như mới xảy ra ngày hôm qua. Ký ức ấy luôn theo tôi như cái bóng, từng phút từng giây khi tôi thức. Tôi đã qua không biết bao đêm mất ngủ, suy ngẫm về nó, thậm chí nó còn ám ảnh những giấc mơ của tôi.

Review sách:

Cuốn sách “Kafka Bên Bờ Biển” kể về cậu bé Tamura Kafka 15 tuổi bỏ nhà ra đi để tránh lời nguyền Oedipus: giết cha, làm tình với chị, và yêu phải mẹ mình. Đồng hành với cậu là một con quạ, cũng chính là nửa cái tôi của cậu, bay lượn trên bầu trời. Mang nỗi ám ảnh về người mẹ và người chị gái đã bỏ hai cha con đi từ rất lâu, Kafka làm bạn với Sakura, một cô gái lớn tuổi hơn và có lẽ là chị gái cậu, trên chuyến xe ra khỏi thành phố. Tỉnh dậy trong chiếc áo phông đầy máu và biết tin cha mình đã chết, Kafka trốn đến một thư viện vùng ngoại ô, và ở đó đã gặp bà Saeki, chủ thư viện và có lẽ cũng là mẹ cậu.

cậu bé Tamura Kafka chạy theo ông già Nakata kỳ lạ có khả năng trò chuyện với mèo, ông kiêm nghề tìm mèo lạc để kiếm chút tiền. Lúc nhỏ, sau chuyến viếng thăm của người ngoài hành tinh, ông mê man và đánh mất ký ức, từ một đứa bé thông minh thành ra ngờ nghệch. Lần theo dấu một con mèo bị mất tích, ông đã có một cuộc chạm trán với tay giết mèo làm thú vui Johnny Walker và buộc phải giết gã. Từ đó, Nakata mất khả năng nói chuyện với mèo, nhưng bù lại, lão có thể đoán trước tương lai. Cùng với sự trợ giúp của tài xế xe tải Hoshino, lão ra khỏi thành phố, và đến thư viện của bà Saeki nhằm cứu thế giới khỏi sự xâm chiếm từ một cánh cổng chặn bởi “Phiến đá cửa vào”. Với chìa khoá là bà Saeki và thư viện, Haruki Murakami đã kiến tạo nên một thế giới có một không hai, nơi bí ẩn chồng lên bí ẩn, và người ta vẫn sống, mà không thể nào diễn giải điều gì đã diễn ra.

Suyên suốt cuốn truyện, Để lại ấn tượng nhất với mình là Oshima. Oshima là người rất rất thú vị. Oshima giống như một pho tri thức. Nhưng không phải một pho tri thức hiên ngang khoe vẻ đồ sộ của mình mà là một pho tri thức nhũn nhặn, tinh tế, khiêm nhường. Oshima là nhân vật mà bất cứ câu nói nào của anh, người ta cũng có thể trích thành quotes được. Dù chẳng bao giờ ra nổi thành phố, nhưng mình tin rằng, anh đã sống đủ để hiểu mọi thứ trên đời.

Oshima không phân biệt bất cứ ai. Chính vì thế, mình cũng không thể phân biệt anh, một kẻ khiếm khuyết một cách hoàn hảo. Oshima dịu dàng, thông cảm nhưng mạnh mẽ và kiên quyết khi cần. Anh cũng rất hài hước và quyến rũ. Oshima chưa hề nao núng. Mặc dù mình nghĩ, với hoàn cảnh của mình, anh hẳn phải rơi vào trạng thái hận đời cả tỉ lần rồi. Hoặc có lẽ anh đã từng muốn chết. Nhưng Oshima trong Kafka bên bờ biển, lại không tồn tại thứ gì gọi là tuyệt vọng. Ngày nào, Oshima cũng dịu dàng và rực rỡ. Thực sự rất đáng nể. Tình thương, sự thấu hiểu và lòng bao dung của Oshima với Kafka cũng như những viên kim cương lấp lánh trong một chuỗi văn đầy tính “bi kịch” như Kafka bên bờ biển này.

Kafka bên bờ biển là một quyển sách hay với câu chuyện về Kafka -cậu bé rời khỏi nhà để làm điều mình muốn . Một khi đã đọc thì bạn sẽ muốn ngấu nghiến và đọc lại nhiều lần do lối viết văn có phần mụ mị nhưng lại mang 1 vẻ cuốn hút của câu chữ và nội dung hấp dẫn mà tác giả mang lại. Ẩn sau câu chuyện là những trải nghiệm , bài học quý giá và thâm thúy qua bức tranh hiện thực về xã hội bấy giờ.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *