Review sách Quẳng Gánh Lo Đi Và Vui Sống

Quẳng Gánh Lo Đi Và Vui Sống
Tác giả : Dale Carnegie

Đôi nét về tác giả:
Dale Breckenridge Carnegie (1888 – 1955) là một nhà văn và nhà thuyết trình Mỹ và là người phát triển các lớp tự giáo dục, nghệ thuật bán hàng, huấn luyện đoàn thể, nói trước công chúng và các kỹ năng giao tiếp giữa mọi người. Ra đời trong cảnh nghèo đói tại một trang trại ở Missouri
Ông là tác giả cuốn Đắc Nhân Tâm, được xuất bản lần đầu năm 1936

Giới Thiệu Sách:
Quẳng Gánh Lo Đi Và Vui Sống là cuốn sách mà cái tên đã nói lên tất cả nội dung chuyển tải trên những trang giấy.

Bất kỳ ai đang sống đều sẽ có những lo lắng thường trực về học hành, công việc, những hoá đơn, chuyện nhà cửa,… Cuộc sống không dễ dàng giải thoát bạn khỏi căng thẳng, ngược lại, nếu quá lo lắng, bạn có thể mắc bệnh trầm cảm. Quẳng Gánh Lo Đi Và Vui Sống khuyên bạn hãy khóa chặt dĩ vãng và tương lai lại để sống trong cái phòng kín mít của ngày hôm nay. Mọi vấn đề đều có thể được giải quyết, chỉ cần bạn bình tĩnh và xác định đúng hành động cần làm vào đúng thời điểm.

Nói thì có vẻ dễ nhưng những vấn đề liên quan đến các trạng thái tinh thần chẳng bao giờ dễ giải quyết. Chấm dứt lo lắng là điều không thể nhưng bớt đi sự lo lắng thì có thể, chỉ cần bạn đủ quyết tâm.

Quẳng Gánh Lo Đi Và Vui Sống khuyên bạn những cách để giảm thiểu lo lắng rất đơn giản như chia sẻ nó với người khác, tìm cách giải quyết vấn đề, quên tất cả những điều lo lắng nằm ngoài tầm tay,… Cố gắng thực tập điều này hàng ngày và trong cuộc sống chắc hẳn bạn sẽ thành công, có thể, không được như bạn muốn, nhưng chỉ cần bớt đi một chút phiền muộn thì cuộc sống của bạn đã có thêm một niềm vui.

Trích Đoạn Hay :
Làm sao trừ được 50% lo lắng về công việc làm ăn của chúng ta?
Nếu bạn là một nhà doanh nghiệp, chắc bạn nghĩ: “Nhan đề chương này thiệt là lố bịch. Ta làm ăn đã 19 năm nay. Nếu có người nào biết cách trừ được 50% nỗi lo lắng về công việc làm ăn, thì người đó tất phải là ta chớ còn ai nữa. Bây giờ lại có kẻ muốn dạy khôn ta, có vô lý hay không?”

Đúng lắm. Mấy năm trước, giá có đọc một nhan đề như vậy, tôi cũng nghĩ y như bạn. Nhan đề đó hứa hẹn nhiều quá. Hứa hẹn suông có tốn gì đâu?

Chúng ta nên thành thực: Có thể rằng tôi không giúp bạn tẩy được 50% nỗi lo lắng về công việc làm ăn của bạn. Không ai làm được việc đó hết, trừ phi chính bạn, Nhưng điều mà tôi có thể làm được là chỉ cho bạn biết những người khác trừ 50% nỗi lo của họ ra sao – còn bạn phải tự trừ nỗi lo của bạn!

Chắc bạn nhớ rằng ở một chương trên tôi đã dẫn một câu danh ngôn của bác sĩ Alexis Carrel: “Những nhà kinh doanh không biết thắng ưu sầu sẽ chết sớm”.

Vì ưu sầu tai hại như vậy, cho nên nếu tôi giúp bạn trừ được 10% nỗi ưu sầu của bạn thôi, bạn cũng đã thích rồi chứ?… Thích… Được lắm! Vậy để tôi kể cho bạn nghe chuyện một nhà kinh doanh đã trừ nổi 50% ưu tư của ông ta mà lại còn tiết kiệm được 75% thời giờ bỏ phí trong các cuộc hội nghị để giải quyết vấn đề làm ăn nữa.

Tôi không kể chuyện ông “X”, ông “Y” nào, hoặc “một người quen ở Ohio” cho bạn nghe đâu. Những chuyện như vậy hàm hồ quá, bạn không kiểm tra được hết.

Chuyện tôi sắp kể là chuyện một người có thiệt, ông Léon Shimkin, vừa có cổ phần lại vừa làm giám đốc một nhà xuất bản lâu đời nhất tại Mỹ: Nhà xuất bản Simon Schuster ở Nữu Ước.

Ông Léon Shimkin kể chuyện mình như sau này: “Trong 15 năm, tôi phải bỏ một nửa thời gian làm việc để họp hội nghị và bàn cãi về các vấn đề làm ăn. Chúng tôi hỏi nhau: Nên làm thế nầy? Hay nên làm thế kia? Hay đừng làm gì hết? Chúng tôi cáu kỉnh ngồi không yên trong ghế, đi đi lại lại trong phòng, bàn cãi trong vòng lẩn quẩn. Tối đến, tôi mệt lắm, và tin rằng không có cách nào khác hết. Tôi theo cách đó 15 năm và không bao giờ nghĩ rằng có thể kiếm cách khác hiệu quả hơn được. Nếu lúc đó có ai bảo rằng tôi có thể tiết kiệm ba phần tư thời gian dùng trong những hội nghị quay cuồng ấy, và ba phần tư nỗi mệt nhọc về tinh thần của tôi thì chắc tôi đã cho người đó là quá lạc quan, hơi điên và không thực tế chút nào cả. Ấy vậy mà sau này tôi đã kiếm được một phương pháp kết quả đúng như thế. Tôi đã dùng phương pháp đó tám năm. Kết quả lạ lùng về năng lực cũng như về sức khỏe và hạnh phúc gia đình của tôi.

“Có vẻ một trò ảo thuật – nhưng cũng như các trò ảo thuật, một khi bạn đã biết, thì thấy nó vô cùng giản dị”.

“Đây là bí quyết đó: Trước hết tôi bỏ hẳn cách làm việc mà tôi đã theo 15 năm rồi. Trước kia chúng tôi vào phòng hội nghị, lo lắng, kể lể hết những chỗ bất mãn, thất bại trong công việc làm ăn để rồi sau cùng hỏi nhau: “Làm sao bây giờ?” Tôi bỏ hẳn lối đó đi, lập ra một một quy tắc mới: “Hội viên nào muốn đưa một vấn đề ra bàn cãi, trước hết phải thảo và trình tờ chép những câu trả lời cho bốn câu hỏi này”.

  • Câu hỏi thứ nhất: Nỗi khó khăn ra sao?
    (Trước kia tôi thường phí một hoặc hai giờ để lo lắng than thở mà chẳng ai biết được một cách rõ ràng vấn đề đó khó khăn ở chỗ nào. Chúng tôi thường phí sức, bàn cãi về nỗi lo của chúng tôi mà không bao giờ chịu khó chép rõ nó lên giấy).
  • Câu hỏi thứ nhì: Nguyên nhân nỗi khó khăn ở đâu?
    (Nhớ lại hồi trước mà tôi hoảng: tôi phí biết bao thời giờ và những bàn cãi, lo lắng mà không bao giờ chịu tìm rõ nguyên nhân đầu tiên của nỗi khó khăn hết).
  • Câu thứ ba: Có những giải pháp nào?
    Hồi trước, mỗi hội viên đề nghị một giải pháp và một hội viên khác chỉ trích giải pháp đó. Ai nấy nổi nóng lên, rồi ra ngoài đầu đề, rốt cuộc không ai ghi lại những giải pháp có thể theo được cả).
  • Câu hỏi thứ tư: Bạn đề nghị giải pháp nào!
    (Một trong bốn hội viên thường phí hàng giờ để lo lắng quay cuồng về một tình thế nào đó, không bao giờ chịu nghĩ về tất cả những giải pháp có thể đưa ra được và cũng không bao giờ chịu ghi lại: Đây, theo ý tôi, giải pháp nầy hơn hết).

Bây giờ, các hội viên của tôi rất ít khi đem những nỗi khó khăn ra bàn với tôi lắm. Tại sao? Vì muốn trả lời bốn câu hỏi ấy họ phải thu thập đủ các sự kiện và suy nghĩ kỹ về vấn đề. Và sau khi làm những công việc ấy rồi, họ thấy trong bốn trường hợp có tới ba trường hợp họ khỏi phải hỏi ý tôi nữa, vì giải pháp hiện ra như một trò ảo thuật vậy. Mà nếu họ có hỏi ý tôi, thì trước kia bàn cãi mất ba giờ, nay cũng chỉ mất một giờ thôi. Vì chúng tôi tuần tự theo một con đường hợp lý để tới một kết quả hữu lý. Vì thế trong hãng Simon hiện nay chúng tôi phí rất ít thời giờ để lo lắng và bàn tán về những chỗ hư hỏng, sai sót, mà hành động rất nhiều để cải thiện công việc.

Bạn tôi, ông Frank Bettger, nhân viên một công ty bảo hiểm quan trọng nhất ở Mỹ nói với tôi rằng ông không những diệt bớt được ưu tư về công việc của ông mà còn tăng số lời lên gấp đôi, nhờ một phương pháp tương tự. Ông nói: “Hồi xưa, khi mới giúp việc cho công ty bảo hiểm, tôi vô cùng hăng hái và yêu nghề. Rồi lần lần tôi thất vọng đến nỗi khinh nghề và có ý giải nghệ. Mà có lẽ tôi đã giải nghệ rồi, nếu một buổi sáng kia tôi không ngồi suy nghĩ, ráng kiếm nguyên nhân nỗi thất vọng của tôi.

  1. Trước tiên tôi tự hỏi: “Nguyên nhân thất vọng ở đâu?
    Ở chỗ kiếm được ít huê hồng quá, không xứng với công vất vả đi chào khách. Trong khi đi chào khách, công việc gì cũng dễ hết, trừ lúc khách ký hợp đồng. Lúc đó thiệt chán ngắt, hoặc “Thôi để lần sau gặp ông sẽ tính lại”. Chính là công toi, chào khách năm lần bẩy lượt như vậy làm cho tôi thất vọng.
  2. Rồi tự hỏi: “Có những giải pháp nào?”
    Muốn trả lời câu đó, tôi phải tìm tòi sự kiện, tài liệu. Tôi bèn mở cuốn sổ tay của tôi ra và xem xét những con số trong 12 tháng qua.
    Và tôi tìm thấy một điều làm tôi ngạc nhiên vô cùng là 70% những khách tôi mời được, đều nhận lời ngay từ đầu tôi lại thăm. Thực rõ ràng như mực đen trên giấy trắng. Còn 23% nữa nhận lời trong lần thứ nhì. Chỉ có 7% nhận lời trong những lần mời thứ ba, thứ tư, thứ năm… Mà chính 7% đó làm cho tôi cứ mệt nhọc, bực tức mất thời gian. Nói một cách khác thì tôi đã phí 50% cái thời gian làm việc để lượm được một kết quả rất nhỏ là 7%.
  3. Vậy thì làm sao? Không còn phải suy nghĩ gì cả. Tôi giải quyết tức thì: Không mời ai tới lần hai nữa và để thời gian đó kiếm mối khác. Kết quả không ngờ. Chỉ trong một thời gian ngắn, tôi làm tăng số huê hồng lên gần gấp đôi.

Như tôi đã nói, ông Frank Bettger hiện nay là một nhân viên công ty bảo hiểm, được nhiều người biết nhất ở Mỹ. Ông giúp việc cho công ty Fidelity ở Philadelphia và mỗi năm ký được một triệu Mỹ kim hợp đồng bảo hiểm.

Vậy mà hồi trước có lần ông tính giải nghệ, chịu nhận là thất bại, cho đến khi ông phân tích được nỗi khó khăn thẳng tiến trên đường thành công.

Vậy sao bạn không dùng bốn câu hỏi của ông để giải quyết nỗi khó khăn trong việc làm ăn của bạn? Nó sẽ giúp bạn trừ được 50% nỗi lo. Bạn thử xem được không nào? Tôi xin nhắc lại bốn câu hỏi ấy:
+ Nỗi khó khăn ra sao?
+ Nguyên nhân ở đâu ?
+ Có cách nào giải quyết được ?
+ Giải pháp nào hơn cả?

Review sách:

Quẳng gánh lo đi và vui sống là một sách tự lực của tác giả người Mỹ Dale Carnegie, được viết vào năm 1948. Bản Việt Ngữ do Nguyễn Hiến Lê dịch năm 1955 tại Sài Gòn và đưa vào tủ sách Học làm người. Quyển sách này là một cẩm nang về cách làm việc và vui sống không bị lo âu.

Mục đích của cuốn sách, như chính tên của tác phẩm, là nhằm giúp người đọc có thể giống như ông, loại bỏ được những lo lắng không cần thiết và nhờ thế, có thể có một cuộc đời đáng sống và hạnh phúc hơn. Để làm được điều đó, cuốn sách trình bày nội dung thông qua 6 phần chính:

Phần 1: Các nguyên tắc cơ bản để loại bỏ sự lo lắng

Trong phần này, tác giả đưa ra 3 nguyên tắc cơ bản. Nguyên tắc 1 khuyên chúng ta nên tập trung suy nghĩ về hiện tại thay vì bận tâm về quá khứ và tương lai. Nguyên tắc thứ 2 đưa ra một phương pháp để đối mặt với sự lo lắng đó là hãy chấp nhận điều tồi tệ nhất có thể xảy ra. Bằng cách đó, chúng ta sẽ thản nhiên đối mặt với mọi điều mà không cần lo sợ nữa. Nguyên tắc thứ 3 nhắc nhở chúng ta về cái giá phải trả bằng sức khỏe khi chúng ta quá lo lắng.

Phần 2: Phương pháp phân tích và giải quyết sự lo lắng

Phương pháp này được thể hiện qua 4 nguyên tắc. 3 nguyên tắc đầu gợi ý việc kiên định với quyết định đã được đưa ra dựa trên việc thu thập và phân tích đầy đủ các dữ liệu có liên quan. Nguyên tắc cuối cùng là những câu hỏi giúp chúng ta giải quyết vấn đề theo hướng tư duy giải pháp tốt nhất.

Phần 3: Phá bỏ thói quen lo lắng trước khi sự lo lắng tàn phá chúng ta

Lo lắng cũng chỉ là một thói quen, có thể được loại bỏ nếu thực hiện đúng phương pháp và có sự kiên trì. Carnegie chỉ ra rằng những phương pháp đúng đắn là: giữ cho bản thân bận rộn, không quan tâm quá nhiều đến những điều vặt vãnh, sử dụng luật bình quân, chấp nhận những điều không thể tránh khỏi, đặt lệnh “dừng” đối với nỗi lo lắng và hãy sống với hiện tại.

Phần 4: 7 cách luyện tinh thần để sống thanh thản và hạnh phúc

Trong phần này, tác giả trình bày 7 cách dù nhỏ nhưng rất thực tế và giải quyết gần như tất cả những lý do phổ biến thường khiến cho con người lo lắng, tức giận và buồn khổ:

  1. Suy nghĩ và hành động một cách vui tươi
  2. Đừng cố trả đũa kẻ thù của mình.
  3. Luôn chuẩn bị tinh thần để đối diện với sự vô ơn
  4. Hãy nghĩ đến những điều mình may mắn có được, chứ không phải điều ngược lại
  5. Đừng bắt chước người khác
  6. Chấp nhận và biến khó khăn thành cơ hội
  7. Hãy quên đi bản thân và mang niềm vui, hạnh phúc đến cho người khác.

Phần 5: Gạt bỏ nỗi lo bị chỉ trích

Những lời chỉ trích thực ra chỉ là một lời khen ngợi bị xuyên tạc bởi sự ghen tỵ, và vì thế không nên khiến bạn buồn khổ. Khi đã làm những điều tốt nhất có thể thì sau đó chỉ cần bảo vệ bản thân khỏi ướt bởi những cơn mưa nhận xét mà thôi. Cuối cùng, việc ghi nhận và phân tích những điểm yếu của bản thân sẽ giúp bạn dễ dàng chấp nhận những lời chỉ trích cũng như có thể dần dần hoàn thiện bản thân.

Phần 6: 6 cách tránh mệt mỏi và lo lắng, đồng thời nâng cao tinh thần và sức lực

Trong phần này, tác giả dường như đi lệch ra khỏi mục đích của mình khi viết cuốn sách này là để đương đầu với dự lo lắng. Tuy nhiên, ông khẳng định rằng sự mệt mỏi hoặc chỉ đơn thuần là niềm tin của con người về sự mệt mỏi của họ là nguyên nhân hàng đầu gây nên sự lo lắng. Chính vì vậy, loại bỏ được tình trạng mệt mỏi là hết sức cần thiết để xua đi những lo lắng không cần thiết.