Review sách Suối Nguồn

Suối Nguồn
Tác giả: Ayn Rand

Về tác giả:

Ayn Rand (2 tháng 2 năm 1905 – 6 tháng 3 năm 1982) là một nhà tiểu thuyết và triết gia quốc tịch Mỹ sinh tại Nga. Bà nổi tiếng vì đã phát triển học thuyết Chủ nghĩa khách quan và vì đã viết một số tác phẩm như We the Living (Chúng ta những kẻ sống), The Fountainhead (Suối nguồn), Atlas Shrugged (Người khổng lồ nghiêng vai), For the new Intellectual (Vì giới tri thức mới) và tiểu thuyết ngắn Anthem.

Là người gây ảnh hưởng rộng lớn tới nước Mỹ hậu chiến tranh thế giới thứ 2, các tác phẩm của Rand đã tạo nên sự mến mộ nhiệt thành cũng như phê phán nghiêm khắc.

Giới thiệu sách:

Suối Nguồn đứng đầu bảng xếp hạng những tiểu thuyết hay nhất thế kỷ 20 do độc giả bình chọn, được dịch ra nhiều thứ tiếng và liên tục được tái bản hàng năm. Tính đến nay, Suối nguồn đã bán được trên 6 triệu bản trên toàn thế giới.

Câu chuyện không là dòng chảy êm đềm như tên gọi, mà là một hành trình dài của tâm tưởng, của những cuộc đấu tranh giữa dòng đời khắc nghiệt để kiếm tìm và chứng minh một chân lý sống. Nhân vật chính là Howard Roark – một kiến trúc sư vào đời không có tấm bằng đại học.

Anh đã bị đuổi ra khỏi trường kiến trúc chỉ vì không đồng ý thay thế chân lý bằng ý kiến của số đông người. Trong khi cuộc sống đầy rẫy những toan tính, đua chen và con người luôn phải biết cúi đầu để có thể tồn tại thì Roark lại đi ngược với dòng chảy đó.

Những tòa nhà của Howard Roark xây dựng luôn khiến người ta phải tìm đến ngắm nghía, cho dù sau đó bật ra những tiếng dè bỉu, chê bai. Suy nghĩ tồn tại trong số đông người thì không thể gọi là lập dị, vì thế chẳng ai dám tách ra khỏi cái số đông ấy để đến bên cạnh Howard Roark.

Người ta hả hê khi lật đổ được Roark, nhưng lại hằn học khi không thể phủ nhận rằng Roark là một thiên tài. Bao nhiêu kiểu thiết kế của Roark đều bị coi là lập dị, “không thể chấp nhận” và bị cười cợt, phê phán một cách không thương tiếc. Số đông người lại một lần nữa đánh gục tất cả những sáng tạo của Roark.

“… Trong lịch sử nhân loại, hiếm thấy ai phát biểu quan điểm này về con người. Ngày nay, quan điểm này hầu như không tồn tại. Tuy nhiên, chính quan điểm này – dù tồn tại ở các cấp độ khác nhau của sự khao khát, ao ước, đam mê và hoang mang đau khổ – là quan điểm khởi đầu cuộc sống của những người ưu tú nhất của nhân loại.

Đối với đa số họ, đây thậm chí không phải là một quan điểm rõ ràng mà chỉ là một cảm giác mơ hồ, khó nắm bắt, nó được tạo thành từ những nỗi đau trần trụi và từ niềm hạnh phúc không thể diễn tả nổi. Nó là cảm giác về một kỳ vọng lớn, rằng cuộc sống của một người là quan trọng, rằng những thành tựu lớn lao có thể nằm trong khả năng, và rằng những điều vĩ đại còn nằm phía trước.

Bản chất của con người – và của bất cứ sinh vật nào – không phải là đầu hàng, hoặc phỉ nhổ và nguyền rủa sự tồn tại của mình; điều ấy thực ra đòi hỏi cả một quá trình suy đồi mà tốc độ của nó tuỳ thuộc mỗi người. Một vài người đầu hàng vào lần đầu tiên tiếp xúc với áp lực; một vài người mặc nhiên đầu hàng; một số khác đi xuống từ từ và cứ thế mất dần ngọn lửa mà chính họ cũng không hề nhận ra nó đã tàn lụi như thế nào.

Sau đó, tất cả biến mất trong cái đầm lầy khổng lồ gồm những người già cỗi, những người rao giảng rằng trưởng thành bao hàm việc chối bỏ chính kiến, rằng sự ổn định bao hàm việc chối bỏ những giá trị riêng, và rằng sống thực tế có nghĩa là phải gạt bỏ sự tồn tại.

Chỉ một số ít người kiên quyết không đầu hàng và tiếp tục tiến lên; họ biết rằng không thể phản bội ngọn lửa kia; họ học cách nuôi dưỡng nó, cho nó hình hài, mục đích và sự sống… Tóm lại, dù tương lai mỗi người khác nhau, ở vào thời điểm bắt đầu cuộc sống, nhân loại luôn tìm kiếm một hình ảnh cao cả về bản chất con người cũng như về cuộc sống.

Có rất ít cột chỉ đường trong cuộc tìm kiếm này. Suối nguồn là một trong những cột chỉ đường đó. Đây chính là một trong những lý do cơ bản nhất khiến cho suối nguồn có sức hấp dẫn lâu dài; nó tái khẳng định tinh thần của tuổi trẻ, nó tuyên bố về chiến thắng của con người, nó chỉ ra người ta có thể làm được những gì…”.

Ý nghĩa sách:

Mình sẽ không khuyên bạn đọc cuốn sách này vì đã quá nhiều lời khuyên tốt đẹp dành cho nó, và tất nhiên mình không phản bác điều đó. Khi mình viết một vài lời nhận xét cho cuốn sách “ dùng để ôm khi ngủ ” này (cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng) thì mình chỉ vừa mới đọc được hơn một nữa. Không có gì sai khi bạn tự cho rằng phải đánh giá nội dung cuốn sách sau khi đọc hết nó, vì mình dám cá rằng ngay từ khi đọc trang đầu tiên bạn đã có “ một cái nhìn ” dành riêng cho nó, chỉ là cho nó mà thôi!

Nếu ai mà có bạn bè thân thiết hay người yêu làm trong ngành kiến trúc sẽ thấy Suối nguồn tuy rắc rối nhưng kể rất thật. Nó là câu chuyện của những con người tưởng sống theo kiểu tiểu thuyết, nghệ sĩ kỳ quái và đăm chiêu một cách không cần thiết nhưng té ra lại rất gần gũi.

Thậm chí, nếu bạn còn chẳng quen ai là kiến trúc sư thì cũng sẽ cảm thấy có chút đồng cảm vì những điều sau đây:

– Sự thất vọng về xã hội: Nhân vật chính là người có khả năng, nhưng anh vẫn không vượt qua được cái tôi và người đồng nghiệp có chiếc mồm khôn ngoan.

– Niềm tin trong các mối quan hệ: Kể cả khi hợp đồng ký rồi thì đối tác vẫn có thể rũ bỏ bạn và làm ngược lại hoàn toàn với những điều hai người thỏa thuận/

– Đam mê trong công việc: Đôi khi chẳng dẫn tới đâu, nhưng không có nó con người lại rơi vào trạng thái băn khoăn tìm kiếm.

– Sự khác biệt: Đi học luôn có những đứa nổi bật hơn tất cả. Không phải chỉ vì chúng nó học giỏi. Mà chúng luôn có sự khác biệt trong cái tôi, cách thể hiện, cách nhìn thế giới. Bạn cảm thấy mình dù cố gắng cũng khó có cách để “trông giống” hoặc có cái vẻ đặc biệt như vậy.

– Sự trọng dụng: Công ty là một xã hội thu nhỏ. Và nó không công bằng với nhân vật chính. Tài năng hoàn toàn có thể bị che lấp bởi tính cách khác người hoặc một bộ đồ lôi thôi.

Đây là một quyển sách khá dày. Tưởng khó đọc. Nhưng thực ra tác giả sử dụng câu từ đơn giản, dễ hiểu, vẽ tính cách nhân vật qua hình ảnh rõ ràng.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *