Review sách Thất Tịch Không Mưa

Thất Tịch Không Mưa
Tác giả: Lâu Vũ Tình
Số trang: 319 trang

Giới Thiệu Sách:

Thất tịch: Mùng 7 tháng 7 âm lịch, chính là lễ Valentine của Trung Quốc. Cô sinh ngày Mùng 7 tháng 7 – Ngày Thất tịch.

Từ nhỏ cô đã thầm yêu anh, như số kiếp không thể thay đổi tình yêu trong sáng ấy, như lần đầu được nếm mùi vị của quả khế mới chín. Sau đó cô và anh xa nhau, gặp lại đều cách nhau ba năm. 15 tuổi, anh lên phía bắc học, từ đó mất liên lạc; 18 tuổi, cô nông nổi đi gặp anh, đổi lại là sự đau lòng; 21 tuổi, cuối cùng anh cũng quay về để chịu tang mẹ; 24 tuổi, anh kết hôn, đưa người vợ mới cưới tới tận nơi xa. Anh từng là thần hộ mệnh của cô, dịu dàng, cẩn thận che chở, bao dung. Đã từng ngoắc tay với cô, thề sẽ mãi mãi ở bên nhau. Cô có thể mất đi tất cả, nhưng không thể không có anh – người hiểu cô nhất. Ngày 7-7 là ngày gặp mặt của Ngưu Lang Chức Nữ, mưa ngày 7-7 là nước mắt của nỗi nhớ nhung vậy. Giờ cô 27 tuổi, liệu có thể có một ngày 7-7 không mưa, để cô được gặp lại anh một lần nữa…

Hai con người yêu nhau đến tận xương tủy, yêu đến vụn vỡ con tim nhưng lại không thể nào đến với nhau. Hai con người ấy mang theo con tim khiếm khuyết đi tìm kiếm yêu thương trong thế giới ngoài kia nhưng không thể. Vì với cô, anh là Thẩm Hàn Vũ độc nhất vô nhị không ai có thế thay thế, chỉ có một mình anh. Còn với anh, cô là Thẩm Thiên Tình mà anh yêu qúy nhất, là người mà anh thề sẽ bảo vệ suốt đời, không có cô anh chỉ là một cái xác không hồn. Một tình yêu đẹp đến thế, sâu nặng đến thế, thế nhưng họ lại không thể là của nhau. Không thể trách anh, không thể trách cô, có chăng là oán hận cái số phận đã đặt tình yêu nồng đậm của họ vào một tình huống quá éo le, biến nó trở thành bi kịch của cả cuộc đời. Anh yêu cô, yêu đến đau lòng, nhưng chỉ có thể ở bên cô, chăm sóc cô với tư cách là một người anh trai, anh yêu cô, yêu đến mức thà để cô được thanh thản đã không ngần ngại mang một trái tim trống rỗng đi tìm kiếm hình bóng người con gái anh yêu trong những cô gái khác. Còn cô, cô yêu anh từ bé, yêu đến mức đối với cô, chỉ cần anh là đủ, chỉ cần anh tồn tại thì cô hạnh phúc, thế nhưng tình cảm ấy bị thứ bi kịch đau lòng kia ngăn chặn.

Cái chết – có nhiều người sẽ xem nó là một điều tồi tệ nhất, nhưng với cái chết trong câu chuyện này thì nó là cách giải thoát cho họ khỏi số phận đầy bi ai và đau đớn đến xé lòng kia. Và như anh đã nói: “Tình, đợi anh”, cô sẽ đợi, đợi anh thực sự đến bên cô, đợi để được thuộc về nhau trọn vẹn, đợi để chìm đắm trong tình yêu của họ, và đợi, đợi để thực sự được là một người con gái yêu anh.

Trích đoạn hay:
“Chúng ta kết hôn đi!” Đêm đó, sau khi khóc cạn nước mắt trong vòng tay cô, anh nói ra một câu khiến người khác giật mình.

Khi đó, cô vừa kinh ngạc vừa vui mừng, nghi ngờ mức độ tỉnh táo của anh: “Anh… chắc chắn chứ?”

“Anh chắc chắn.” Anh kiên quyết gật đầu một cách khác thường.

Sau đó, cô ôm chặt anh, rơi lệ trong lòng anh.

Cô biết, đồng ý với anh như vậy là không sáng suốt, cũng rất rõ anh chỉ đang lợi dụng cô để kiềm chế thứ tình cảm lầm đường lạc lối, nhưng cô vẫn đồng ý lấy anh, dùng cả cuộc đời để đánh cược.

Vì cô hiểu, anh đã đi tới bước đường cùng, nửa người lơ lửng bên sườn dốc, anh giơ tay về phía cô, cô không có lý do gì để không nắm chặt, không có lý do gì để giương mắt nhìn anh ngã xuống thịt nát xương tan, cho dù… cuối cùng cô cũng sẽ rơi xuống vực thẳm cùng anh.

Tình yêu vốn dĩ không có lý lẽ, anh vì yêu nên mới lấy cô, còn cô cũng vì yêu anh, đồng thời tác thành cho anh yêu người con gái khác nên mới lấy anh.

Khi Thẩm Thiên Tình biết tin vui, phản ứng của cô bình tĩnh nằm ngoài dự liệu, bình tĩnh tới mức dường như vô cảm.

“Em… không có gì muốn nói ư?” Chính vì cô chấp nhận tin này quá hờ hững nên Thẩm Hàn Vũ cảm thấy bất an.

“Anh muốn em nói gì gì? Chúc mừng ư? Được thôi, anh muốn nghe, em sẽ nói. Chúc mừng anh, “anh trai” thân mến!” Nụ cười ấm áp, trầm lặng của cô chỉ khiến trái tim anh hoảng loạn…

Dường như cố ý, anh năm lần bảy lượt để Lưu Tâm Bình qua đêm trong phòng anh.

Cho tới một đêm, Thẩm Thiên Tình đột nhiên gõ cửa phòng anh, hỏi một câu: “Anh nghiêm túc chứ? Chắc chắn muốn cưới chị ấy?

” Ánh mắt anh đặt ở một nơi khác, không dám nhìn cô: “Anh tưởng rằng anh đã nói rất rõ ràng rồi?”

“Được.” Cô gật đầu, giơ tay chậm rãi mở từng cúc áo. Thẩm Hàn Vũ giật mình vì hành động này của cô, nhảy dựng lên, đụng vào chiếc đèn bàn phía sau khiến những món đồ linh tinh rơi xuống đất.

“Thẩm Thiên Tình, em đang làm gì vậy?”

Câu nói cuối cùng mà Hàn Vũ muốn nói với Thiên Tình: “Tình, đợi anh! Chỉ cần được ở cùng em, anh sẽ không hối hận em hiểu không, Tình?”

“Em không còn yêu cầu nào hơn, ít nhất đêm nay, hãy coi em là người phụ nữ bình thường, dù sao anh cũng có thể lên giường với người phụ nữ mà anh không yêu, chẳng phải sao?”

“Thẩm Thiên Tình! Em coi anh là cái gì? Nếu như đến em gái của mình mà còn dám linh tinh, anh có còn là người không?”

“Em không phải em gái anh, anh muốn em nói điều đó mấy lần nữa đây? Em không muốn làm em gái anh, anh có thể không yêu em, nhưng em căm thù anh mượn cớ “anh em”!”

“Em là em gái anh! Trong lòng anh, em mãi mãi là em gái anh, cho dù em có thừa nhận hay không!” Anh thở nặng nề. “Mặc quần áo vào, lập tức rời khỏi phòng anh!”

“Hóa ra, em chủ động dâng tận cửa, anh cũng không thèm.” Cô cười khẽ, đau khổ mặc lại quần áo, thất thần rời đi.

“Đừng nói, cả đời này cũng đừng nói, tội này cứ để mình tôi gánh là được, tội loạn luân rất khó chịu đựng, dù sao cuộc đời tôi đã bị huỷ hoại rồi, tôi không muốn huỷ hoại cả cô ấy nữa”. Vậy mới biết Vũ yêu tình đến nhường nào.

Thẩm Hàn Vũ như đã ép khô sức lực của bản thân, đổ sụp người xuống đất, ôm đầu vẻ mâu thuẫn.

Anh đã đi tới bước này mà vẫn chưa chém đứt được sự dây dưa giữa bọn họ ư? Phải chăng anh cần vĩnh viễn trốn chạy, không bao giờ gặp lại cô nữa thì mới có thể đoạn tuyệt hoàn toàn?

Sau hôm đó, cô như biến thành người khác, cuộc sống đơn thuần đột nhiên trở nên đa sắc. Cô không còn từ chối hẹn hò với Tề Quang Ngạn, ai có cảm tình với cô, cô đều hào phóng đón nhận, sự tồn tại của họ khiến cô cảm thấy mình vẫn còn có người quan tâm, để ý.”

Review sách và đánh giá:

“Thất tịch không mưa” là câu chuyện xoay quanh cuộc đời hai nhân vật chính: Thẩm Thiên Tình và Thẩm Hàn Vũ. Lúc nhỏ, hai người phát hiện được một bí mật khi nghe được câu chuyện giữa cha mẹ họ: Hàn Vũ và Thiên Tình không phải là anh em ruột. Năm đó, Thiên Tình được bố mẹ Hàn Vũ nhận về nuôi dưỡng và dạy bảo. Mặc dù vậy, bí mật này không hề làm ảnh hưởng đến tình cảm thân thiết của hai anh em mà ngược lại, nó lại là ngọn lửa nhen nhóm cho một thứ tình cảm mới lạ khác bùng cháy. Đã có lúc người đọc tưởng chừng như họ bị chia xa mãi mãi. Nhưng đến cuối cùng, họ vẫn được gắn kết lại với nhau.

” Nếu như em còn có thể sống thêm một ngày, em muốn dũng cảm nói cho anh biết – em yêu anh. Dành tặng anh sự đẹp đẽ của 24 tiếng đồng hồ cuối cùng vẻn vẹn em có. Chờ đợi kiếp sau, hoá thành con ve mùa thu, hát cho anh khúc ca du dương mùa hạ”

Thẩm Thiên Tình và Thẩm Hàn Vũ đã bước tới giới hạn thực sự của tình yêu. Họ không cần danh nghĩa vợ chồng, họ không màng dục vọng. Họ chỉ mong muốn mỗi sáng mai thức dậy, người ấy vẫn ở bên mình, vẫn ở trọn trong vòng tay mình. Và cuối cùng, họ chỉ cần hai trái tim siêu thoát hòa làm một.

“Thất tịch không mưa” là một câu chuyện buồn nhưng cũng không hẳn là quá buồn về tình yêu như mọi người đã nhận định. Hai người yêu nhau, họ đã cùng nhau vượt qua số mệnh, vượt qua định kiến để yêu nhau hết mình. Cái chết thật ra không hề đáng sợ và cũng không hề đáng buồn như người ta vẫn nghĩ. Vì nếu không có nửa kia thì cuộc sống sẽ chỉ mang ý nghĩa là tồn tại. Cuộc sống vốn đã rất khắc nghiệt, miệng lưỡi thế gian lại vô tình. Nhưng nếu có tình yêu thì ai cũng có thể vượt qua được mọi chuyện.

Tình yêu là một điều thật kì diệu. Tình yêu khiến cho con người ta có sức sống mãnh liệt. Nó kì diệu ở chỗ nữa là khiến con người ta trở nên thật mạnh mẽ và bao dung. Và việc trốn tránh tình yêu, lừa gạt trái tim mình mới vô nghĩa làm sao. Cho nên, hãy dũng cảm đối diện với trái tim, với tình yêu để không lỡ làng mất cuộc sống tươi đẹp này.

Có lẽ “Thất tịch không mưa” là một truyện ngôn tình buồn. Đây là kiểu tình yêu bị ngăn cấm, khi nữ chính là con gái riêng của bố nam chính. Hai người là anh em cùng cha khác mẹ. Họ đã phải trải qua rất nhiều sóng gió mới có thể bên nhau…Nhưng Cái kết của “Thất tịch không mưa” : Thiên Tình ra đi vì bệnh hiểm nghèo, còn Hàn Vũ thì phát hiện anh mắc bệnh giống Thiên Tình. Đây là một cái kết tốt nhất cho câu chuyện tình này, là cách giải thoát cho cả hai. Nếu Thiên Tình không bị bệnh, Hàn Vũ chắc vẫn sẽ đem tình cảm chôn chặt trong lòng, an tĩnh trải qua một đời mà không có cô. Giờ đây, họ có thể bên nhau mãi mãi, tự do thể hiện tình yêu của mình vì họ không còn là anh em nữa.

Cốt truyện nhẹ nhàng, hầu như không bị những nhân vật khác xen vào, nhưng kết thúc của nó lại khiến người đọc đau lòng khôn xiết. Lối hành văn của Lâu Vũ Tình nhẹ nhàng nhưng da diết, mang đầy tình cảm, vẽ nên một câu chuyện ám ảnh tâm hồn người đọc về một tình yêu không có bắt đầu nhưng cũng không bao giờ có kết thúc, cũng buồn đau, thống khổ như Ngưu Lang và Chức Nữ. Tuy vậy, ở một nơi khác, nơi không có huyết thống ràng buộc, không có luân lý, đạo đức như ở nhân gian, nơi mà chảy trong họ không phải huyết mạch nhà họ Thẩm, mong họ sẽ được bên nhau, mãi mãi…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *