Review sách: Vô Thường- Nguyễn Bảo Trung

Mình luôn thích đọc những câu chuyện nhỏ trong cuộc sống, vì nó chứa đựng nhiều triết lý sâu sắc nhưng đơn giản đến nỗi dễ bị cuốn đi theo nhịp sống và vòng quay công việc.
Mỗi khi rối lòng, đây là 1 trong những cuốn mình chọn để đọc, dù là đọc lại. Nhưng mình sẽ không đọc hết, mình chỉ chọn random 1 vài mẩu để nghĩ thôi.

Rõ ràng từng mẩu chuyện trong cuốn sách đều có bi, vì đa số đều có sự mất mát chia ly, nhưng mình cảm thấy lòng an khi đọc sự mất mát ấy. Và mình nghĩ đó là điểm hay của Bs Trung khi kể chuyện bi mà lại luôn có tia sáng trong lòng người đọc.
Có thể với những người đã đọc rất nhiều sách, đây không phải là cuốn sách quá xuất sắc, nhưng với bản thân mình thì Vô Thường đạt điểm tuyệt đối trong việc cảnh tỉnh chúng mình phải biết sống chậm lại, quan tâm chăm sóc sức khoẻ những người thân yêu và bản thân nhiều hơn, yêu người yêu đời nhiều hơn…
Vì “Vội vã làm chi- cuối ngày nắng cũng tắt”.
Nếu đã đọc “Bước chậm lại giữa thế gian vội vã” thì mình tin bạn cũng sẽ thích “Vô thường”.
Cuốn này nói về mẹ khá nhiều, mình chắc rằng sau khi đọc cuốn này, các bạn sẽ nhớ mẹ mình nhiều lắm lắm ❤️
“- Chú là gì của bệnh nhân?
– Là cậu.
– Ba mẹ bệnh nhân đâu?
– Ngoài Hà Nội. Nó từng gây lộn kịch liệt với bố mẹ, nên nó bỏ nhà vào trong Nam ở với tôi. Mà nó có bị sao không bác sĩ?
– Bị xuất huyết não diện rộng, cả bán cầu phải, chèn ép trung thẩt, di lệch đường giữa, bệnh nặng lắm, tiên lượng tử vong.
– Hả? Bác sĩ nói gì? Tử vong hả?
Bệnh nhân nam mới có 35 tuổi, nhìn rất đẹp trai và rất nghệ sĩ. Theo như ông cậu khai thì sáng nay lúc mới mười giờ, bệnh nhân than nhức đầu dữ dội rồi gục xuống.
– Bác sĩ, mới hồi nãy đây, nó còn tỉnh mà, nói chuyện như sáo. Sao từ lúc đưa vào bệnh viện tới giờ, nó lại lơ mơ và nặng như vầy. Có mổ hay dùng thuốc gì đó được không? Đắt tiền bao nhiêu cũng được.
– Chú nhìn xem, đây là ổ xuất huyết não. Nó đang tiến triển nặng dần trong não. Chú nên thông báo cho ba mẹ anh ta vô đi. Để mà lo đủ thứ chuyện hết.
Người cậu ấy, cũng dáng nghệ sĩ, thân hình gầy gò mái tóc hoa râm.
Mình không biết ba mẹ của bệnh nhân đang nghĩ gì, khi nghe báo tin đứa con sắp tử vong? Họ chẳng còn kịp gặp mặt lần cuối để nói lời xin lỗi hay tha thứ. Khoảng cách giữa Hà Nội và Sài Gòn đến cả ngàn cây số.
Mình chợt nhớ bài thơ của Thầy Thích Nhất Hạnh :

“Giận nhau trong tích môn,
Nhắm mắt nhìn mai sau,
Hơn ba trăm năm nữa,
Anh đâu và em đâu?”

Đã tan biến theo cát bụi mất rồi. Còn đâu…
Mà đâu cần gì đến cái “ba trăm năm ấy”, chỉ cần một cái chớp mắt thôi…
Mình đã sống thật sâu chưa trong cuộc sống vô thường này, giữa làn ranh mỏng manh của sinh và diệt?
Mình có hiểu hết và cảm nghiệm hết được hai câu thơ này không:
“Đôi khi lỡ hẹn một giờ
Lần sau muốn gặp phải chờ trăm năm”.
____
Happy reading ❤️
Hana.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *