Review sách Cây Táo Yêu Thương-The Giving Tree

Cây táo yêu thương-The Giving Tree
Tác giả: Shel Silverstein

Giới Thiệu Sách:
Cây Táo Yêu Thương lạ khi toàn bộ câu chuyện chỉ là 25 bức vẽ trắng đen. Đã vậy, cốt truyện của sách được gói gọn trong những câu kể ngắn, rất ngắn, không có phù thủy, không có công chúa, càng chẳng có phép màu, chẳng li kỳ thú vị như những truyện thiếu nhi khác. Kết thúc truyện cũng không có “cái thiện chiến thắng cái ác” hay “họ sống chung bên nhau hạnh phúc suốt đời”, mà thay vào đó, lại là một câu chuyện buồn nhiều dư vị…

Dẫu có thế nào đi nữa, quyển sách của Shel Silverstein vẫn đứng vững trong lòng bạn đọc suốt 50 năm, được dịch ra 30 ngôn ngữ khác nhau trên thế giới và trở thành cuốn sách yêu thích của hàng triệu trẻ em. The Giving Tree liên tục nằm trong những truyện thiếu nhi bán chạy nhất, xếp thứ 24 trong 100 cuốn sách thiếu nhi được yêu thích nhất theo khảo sát của Hiệp hội Giáo dục Quốc gia Hoa Kì (NEA), và gần đây là vị trí thứ 3 trong danh sách The Giving Tree của cộng đồng Goodreads với gần 50.000 lượt bình chọn.

Quyển sách đến được với các độc giả hôm nay cũng là mong ước mang đến cho các bậc phụ huynh và thiếu nhi Việt Nam ngày càng nhiều những tác phẩm có giá trị nhân văn sâu sắc, những quển sách với bài học bổ ích sẽ đồng hành cùng thế hệ tương lai của Việt Nam đến suốt đời (…). Kết thúc câu chuyện, ta là cậu bé, là cây táo, hay chỉ là người quan sát? Chắc hẳn dù ở vị trí nào đi chăng nữa thì chúng ta đều có thể rút ra một bài học giá trị cho riêng mình.

Đoạn Trích hay:
Rồi một ngày kia, cậu bé quay về và cây rung cành mừng rỡ. Cây nói ” lại đây hỡi con, hãy trèo lên thân ta và đung đưa dưới cành của ta.”

” Con bận quá không thể trèo cây được”

” Con cần một ngôi nhà để sưởi ấm”, cậu nói.

” Con muốn có vợ và có con, vì vậy con cần một ngôi nhà. Người hãy cho con một ngôi nhà nhé?”

” Ta không có nhà”, cây nói. ” Rừng là nhà của ta, còn con , hãy chặt những nhánh của ta mà làm nhà. Rồi con sẽ hạnh phúc.”

Review và đánh giá:

Nội dung câu chuyện đề cập đến hai nhân vật là một cậu bé và một cây táo, cùng tình bạn đi qua năm tháng của họ. Ban đầu, họ cùng nhau chơi đùa – cậu bé trèo lên cây, đung đưa trên cành và ăn quả dưới bóng râm của nó, cây đã vui làm sao. Nhưng khi lớn lên, cậu bé không còn thường xuyên lui tới nữa, điều đó làm cây rất buồn.

Theo năm tháng, cậu bé giờ đã là người đàn ông trưởng thành, anh không có thời gian chơi với cây. Anh chỉ muốn có một ngôi nhà cho gia đình của anh mà thôi. Cây không thể cho anh một ngôi nhà nhưng đã tặng anh những cành cây khỏe khoắn của mình… Và cứ thế, những món quà tặng của cây đã giúp cậu bé ngày nào có được nhiều niềm vui trong cuộc sống.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, cậu bé lúc này đã trở thành một ông lão già nua. Ông lại đến thăm cây và bảo rằng mình chẳng còn mong muốn gì khác ngoài một nơi để nghỉ ngơi. Cuối cùng, ông lão đã tìm thấy một nơi yên nghỉ cho mình, bên cạnh cây táo giờ chỉ còn gốc, bên cạnh người bạn cũ thủy chung…

Những bài học từ đơn giản như nhân vật cậu bé trong câu chuyện chưa từng nói lời cảm ơn cây táo hay là bài học về việc mỗi người trong cuộc sống đều cần một người ở cạnh bên, như cậu bé có cây táo của mình. Nhưng bài học khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất sau khi đọc xong cuốn sách lại là hình ảnh ẩn dụ cây táo chính là cha mẹ còn cậu bé là những người con. Giống như trong cuốn sách, khi còn bé chúng ta rất thích chơi đùa với cha mẹ. Nhưng khi lớn lên chúng ta rời bỏ họ với những ước mơ, mong muốn và nhu cầu lớn, chỉ đến khi lòng chất chứa muộn phiền thì mới quay về. Cha mẹ thì vẫn luôn sẵn sàng ôm chúng ta với lòng yêu thương vô bờ bến mà không cần bất cứ điều kiện gì. Họ sẵn sàng làm mọi thứ miễn là chúng ta được hạnh phúc, khi đó cha mẹ cũng hạnh phúc.

Đây là một cuốn sách đáng đọc và đáng suy ngẫm. Một câu chuyện với nhiều lớp ý nghĩa sẽ là một cuốn sách không thể bỏ qua ở bất kỳ thời điểm nào trong cuộc sống!