Review sách Giết Con Chim Nhại

Giết Con Chim Nhại
Tác giả: Harper Lee

Về tác giả:
Harper Lee (1926-2016) là một nữ nhà văn người Mỹ, được mọi người biết đến qua cuốn tiểu thuyết đầu tay “Giết chết con chim nhại – To Kill a Mockingbird

Giới Thiệu Sách:
Nào, hãy mở cuốn sách này ra. Bạn phải làm quen ngay với bố Atticus của hai anh em – Jem và Scout, ông bố luật sư có một cách riêng, để những đứa trẻ của mình cứng cáp và vững vàng hơn khi đón nhận những bức xúc không sao hiểu nổi trong cuộc sống. Bạn sẽ nhớ rất lâu người đàn ông thích trốn trong nhà Boo Radley, kẻ bị đám đông coi là lập dị đã chọn một cách rất riêng để gửi những món quà nhỏ cho Jem và Scout, và khi chúng lâm nguy, đã đột nhiên xuất hiện để che chở. Và tất nhiên, bạn không thể bỏ qua anh chàng Tom Robinson, kẻ bị kết án tử hình vì tội hãm hiếp một cô gái da trắng, sự thật thà và suy nghĩ quá đỗi đơn giản của anh lại dẫn đến một cái kết hết sức đau lòng, chỉ vì lý do anh là một người da đen.

Cho dù được kể dưới góc nhìn của một cô bé, cuốn sách Giết con chim nhại không né tránh bất kỳ vấn đề nào, gai góc hay lớn lao, sâu xa hay phức tạp: nạn phân biệt chủng tộc, những định kiến khắt khe, sự trọng nam khinh nữ… Góc nhìn trẻ thơ là một dấu ấn đậm nét và cũng là đặc sắc trong Giết con chim nhại. Trong sáng, hồn nhiên và đầy cảm xúc, những câu chuyện tưởng như chẳng có gì to tát gieo vào người đọc hạt mầm yêu thương.

Gần 50 năm từ ngày đầu ra mắt, “Giết con chim nhại” tác phẩm đầu tay và cũng là cuối cùng của nữ nhà văn Mỹ Harper Lee vẫn đầy sức hút với độc giả ở nhiều lứa tuổi.

Thông điệp yêu thương trải khắp các chương sách là một trong những lý do khiến “Giết con chim nhại” giữ sức sống lâu bền của mình trong trái tim độc giả ở nhiều quốc gia, nhiều thế hệ. Những độc giả nhí tìm cho mình các trò nghịch ngợm và cách nhìn dí dỏm về thế giới xung quanh. Người lớn lại tìm ra điều thú vị sâu xa trong tình cha con nhà Atticus, và đặc biệt là tình người trong cuộc sống, như bé Scout quả quyết nói “em nghĩ chỉ có một hạng người. Đó là người”.

Trích đoạn hay:

Bố Atticus nói rằng người nhà Ewell là sự ô nhục của Maycomb suốt ba thế kỷ. Không ai trong số họ từng lao động một ngày lương thiện theo trí nhớ của ông. Bố nói mùa Giáng sinh nào đó, khi đem bỏ cây Giáng sinh, ông sẽ dân tôi theo và chỉ cho tôi nơi và cách họ sống. Họ là con người, nhưng họ sống giống như thú vật. “Họ có thể đến trường bất cứ khi nào họ muốn, khi học thể hiện dấu hiệu nhỏ nhất của việc muốn có học vấn,” bố Atticus nói. “Có nhiều cách để giữ chúng ở trường bằng vũ lực, nhưng thật ngu ngốc khi ép buộc những người như nhà Ewell vào một môi trường mới…”

“Nếu mai con không đi học, bố sẽ ép buộc con.”

“Mình không nói chuyện này nữa,” bố Atticus nói một cách khô khốc. “Con, cô Scoutt Finch, thuộc loại người bình thường. Con phải tuân theo luật pháp.” Bố nói những người nhà Ewell là thành viên của một xã hội riêng biệt gồm toàn những người mang họ Ewell. Trong một số tình huống nào đó người bình thường sáng suốt cho phép họ hưởng những đặc quyền nào đó bằng phương pháp đơn giản là làm ngơ trước một hoạt động của người nhà Ewell. Chẳng hạn như họ không phải đi học. Một điều khác nữa, ông Bob Ewell, cha của Burris, được phép săn và bẫy thú ngoài mùa.

“Bố Atticus, vậy là xấu,” tôi nói. Ở hạt Maycomb, việc săn bắn ngoài mùa là phạm luật, một trọng tội trong mắt dân chúng.

“Nó hoàn toàn sai luật,” bố nói, “và chắc chắn là xấu, nhưng khi một người tiêu hết những tấm ngân phiếu cứu trợ của mình vào rượu thì con cái ông ta chỉ có nước khóc vì đói. Bố không biết có chủ đất nào quanh đây chịu giao cho bọn trẻ bất cứ thú săn nào mà cha chúng có thể bắn được.”

“Ông Ewell không nên làm điều đó..”

“Dĩ nhiên ông ta không nên, nhưng ông ta sẽ không bao giờ thay đổi cung cách của mình. Liệu con có trút sự phản đối của con lên con cái ông ta không?”

“Không, bố,” tôi lẩm bẩm, và cố thêm lần cuối, “Nhưng nếu con tiếp tục đi học, bố con mình không bao giờ được đọc chung nữa..”

“Điều đó thực sự làm phiền con hả?”

“Vâng, thưa bố.”

Review và đánh giá:
Ngay từ cái tên của tác phẩm đã gợi lên một điều gì đó ẩn chứa nhiều sóng gió, nhiều đấu tranh. Nòng cốt của tác phẩm là sự đấu tranh đòi công lý cho người da đen từ một luật sư người da trắng, điều đó là hiếm. Hiếm đến cái mức gây nên cả một làn sóng tranh cãi ,Tranh cãi về việc giúp đỡ người khác. Tuy nhiên, tôi thấy cái nòng cốt này tác giả không giải quyết, không trình bày nhiều, để đó như một vấn đề mở để kệ cho người đọc tự tìm hiểu tự đấu tranh mà tìm ra câu trả lời cho chính mình.

Nội dung câu chuyện có vẻ quen thuộc và đề tài phân biệt chủng tộc cũng không hề mới mẻ, thế nhưng đây thật sự là một tác phẩm rất độc đáo, bởi có lẽ câu chuyện được nhìn bằng con mắt của trẻ thơ – cô bé Scout và một nhân vật nữa giúp xua tan bầu không khí ảm đạm bất công của thời cuộc – Atticus.
Nửa đầu tác phẩm Giết con chim nhại là một chuỗi những câu chuyện nghịch ngợm không đầu không đuôi của Scout. Khi hè đến, Scout cùng anh trai và cậu bạn thường nghịch phá những nơi mà chúng cho là kỳ lạ nhất và ngôi nhà của người đàn ông bí ẩn luôn gây tò mò cho lũ trẻ. Ở đó có một người đàn ông chỉ ra ngoài vào ban đêm và chuyên đi bắt sóc và mèo để ăn sống.
Bố Atticus là luật sư. Atticus nhận bào chữa cho Tom Robinson như để dùng chút sức lực yếu ớt duy nhất bảo vệ người đàn ông vô tội đang bị cả xã hội chống lại. Atticus Finch bất chấp sự nguy hiểm và can ngăn của những người da trắng quyết tâm bào chữa cho Tom Robinson dù biết chắc chắn mình sẽ thua kiện.
Cái kết của tác phẩm không phải màu hồng, ngay cả chính bản thân Atticus cũng biết rằng khả năng để Tom tự do hầu như không thể. Thế nhưng ông dạy những đứa con của ông, dạy chúng ta rằng đôi khi không phải tất cả những cố gắng của chúng ta đều sẽ được đền đáp, những gì chúng ta đấu tranh không luôn luôn sẽ mang lại chiến thắng, và cuộc đời không phải lúc nào cũng như mình mong đợi.

Thế nhưng trong mọi tình huống, chúng ta đều phải cố gắng hết sức, bởi khi ta cố gắng ta còn có được ít nhất vài phần thắng, nhưng nếu chúng ta buông bỏ thì sẽ nắm chắc trong tay trăm phần thất bại. Cũng như phần cuối câu chuyện chúng ta thấy được đừng nên vội vàng phán xét một con người khi chưa hiểu rõ người đó và cuộc sống của họ từ câu chuyện của người hàng xóm lập dị, bị mọi người xa lánh Boo Radley.
Và con người ta sống ở đời, phải biết yêu thương và giúp đỡ người khác, để cho tâm hồn mình cũng được vui, được thanh thản

“Giết con chim nhại” là một tác phẩm đem lại cho độc giả nhiều suy ngẫm và trăn trở. Đôi khi ta sống không phải để thay đổi thời cuộc, để làm gì to tát cho cuộc đời này, nhưng những phần thật nhỏ như đầu tư cho giáo dục trong chính gia đình mình cũng đủ thể thay đổi tư tưởng của cả một thế hệ tiếp theo, và Atticus đã làm được. Chúng ta cũng sẽ làm được.