Review sách Khi Lỗi Thuộc Về Những Vì Sao

Khi Lỗi Thuộc Về Những Vì Sao
Tác giả: John Green

Về Tác Giả:
 John Green (sinh 24/08/1977) là một tác giả người Mỹ viết tiểu thuyết dành cho tuổi thiếu niên.
Năm 2006, ông đoạt giải thưởng Printz  cho cuốn tiểu thuyết đầu tay Looking for Alaska và tiểu thuyết thứ sáu của ông The Fault in Our Stars đứng hạng nhất trong bảng xếp hạng bán chạy nhất của tạp chí The New York Times vào tháng 1 năm 2012.
Năm 2014, theo tạp chí Time,  Green nằm trong danh sách “100 Nhân vật có sức ảnh hưởng nhất Thế giới”.
Bên cạnh việc viết tiểu thuyết, John Green cũng nổi tiếng trong lĩnh vực kinh doanh trên YouTube

Giới Thiệu Sách:
“Khi lỗi thuộc về những vì sao” là câu chuyện cảm động về một cô bé tên Hazel đang phải trải qua những ngày cuối cùng của cuộc đời khi còn rất trẻ (17 tuổi) bởi căn bệnh ung thư quái ác. Nhưng cuộc sống cuối cùng của cô bé thực sự thay đổi sau sự xuất hiện của một câu bạn điển trai Augustus Waters tại buổi sinh hoạt của Trung tâm Hội Tương Trợ Bệnh nhi Ung thư.

Không còn là những ngày dài ủ rũ, nằm dài trong phòng bệnh chỉ để chờ cái chết đang đến gần, thay vào đó là tiếng cười giòn tan cùng biết bao dự định như kế hoạch đi du lịch,… Đó phải chăng là những ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời của Hazel mà tác giải muốn người đọc cảm nhận?

Trích Đoạn Hay:

Tôi không nói chuyện với Augustus khoảng một tuần sau đó. Tôi đã gọi cho cậu ấy vào cái Đêm Của Những Chiếc Cúp Vỡ, nên theo thường lệ thì đến lượt cậu ấy. Nhưng cậu ấy chẳng hề gọi. Tôi cũng không phải kiểu suốt ngày ôm khư khư điện thoại trong lòng bàn tay đẫm mồ hôi, nhìn chằm chằm nó trong khi mặc chiếc Váy Vàng Độc Đáo, kiên nhẫn chờ đợi cuộc gọi đến từ vị lãng tử của mình như đúng tên gọi của cậu ấy. Tôi quay về với cuộc sống của mình: Uống cà phê với Kaitlyn và bạn trai (đáng yêu nhưng thành thực mà nói thì chẳng có tí chất gì giống Augustus) của cô ấy vào buổi chiều; đều đặn uống Phalanxifor theo chỉ định; đến lớp ba buổi sáng trong tuần ở MCC; và cùng ngồi ăn với bố mẹ mỗi tối.

Tối chủ nhật, chúng tôi ăn món pizza ớt xanh và súp lơ xanh. Cả nhà đang ngồi quây quần bên chiếc bàn tròn be bé trong bếp thì điện thoại tôi réo lên, nhưng tôi không được nghe máy vì ở nhà có một quy định ngặt nghèo là không-điện-thoại-trong-khi-ăn.

Thế nên tôi nhấm nháp một chút thức ăn trong khi bố mẹ nói chuyện về vụ động đất mới xảy ra ở Papua New Guinea. Ngày xưa hai người đã gặp nhau trong chiến dịch tình nguyện của Peace Corps[23] ở Papua New Guinea, thế nên bất cứ khi nào có chuyện gì, kể cả tin xấu đi nữa, họ bỗng nhiên như không còn là những người lớn đã ổn định cuộc sống của mình nữa mà trở nên tươi trẻ, lý tưởng, tự lập và gian truân như một thời từng vậy, họ cứ say sưa đến nỗi chẳng thèm để ý đến tôi đang ăn nhanh hơn bao giờ hết, đưa thức ăn từ đĩa vào miệng với tốc độ tàn bạo kinh hoàng khiến tôi gần như nghẹt thở, tất nhiên làm tôi sợ có khi hai lá phổi của mình sẽ lại bì bõm trong một bể tràn đầy dịch lần nữa. Tôi nhanh chóng xua tan ý nghĩ này trong đầu. Tôi có lịch chụp PET[24] trong một hai tuần nữa. Nếu có điều gì không ổn thì tôi sẽ sớm biết thôi. Từ giờ đến lúc ấy có lo lắng cũng chẳng giúp được gì.

Thế nhưng tôi vẫn thấy lo. Tôi vẫn yêu thích cuộc sống này. Tôi vẫn muốn níu giữ nó. Lo lắng cũng lại là một ảnh hưởng phụ của việc đang chết mà thôi.

Cuối cùng tôi cũng ăn xong và nói, “Con xin phép nhé?” trong khi họ vẫn chẳng ngừng cuộc trò chuyện về điểm mạnh và điểm yếu của cơ sở hạ tầng ở Guinea. Tôi rút điện thoại từ trong ví để trên quầy bếp ra và kiểm tra nhật ký cuộc gọi. Augustus Waters.

Tôi đi ra cửa sau bước vào ánh trời chạng vạng. Tôi có thể thấy chiếc ghế đu và nghĩ tới chuyện ngồi đó đung đưa trong khi nói chuyện với Augustus, nhưng khoảng cách dường như quá xa vì chuyện ăn uống đã khiến tôi phát mệt.

Thay vì đó, tôi ngồi bệt xuống thảm cỏ mép vườn, ngó lên chòm Lạp Hộ, chòm sao duy nhất tôi có thể nhận ra, và gọi cho cậu ấy.

“Hazel Grace,” cậu ấy nhấc máy.

“Chào,” tôi nói. “Cậu khỏe chứ?”

“Tuyệt lắm,” cậu ấy đáp. “Tớ đã muốn gọi cho cậu gần như từng phút một, nhưng tớ đã đợi cho đến khi tớ có thể định hình được một suy nghĩ hoàn chỉnh về vấn đề Nỗi đau tột cùng.” (Cậu ấy dùng từ “về vấn đề.” Cậu ấy nói thế. Anh chàng đó.)

“Và?” tôi hỏi.

“Tớ nghĩ nó giống như…Đọc nó tớ cứ có cảm giác như là, giống như…”

“Giống như gì hả?” tôi trêu cậu ta.

“Như một món quà?” cậu ấy hỏi kiểu dò xét. “Như là cậu đã tặng tớ một thứ gì đó rất quan trọng.”

“Ồ,” tôi khẽ thốt lên.

“Tệ quá,” cậu ấy nói. “Tớ xin lỗi.”

“Không sao,” tôi bảo. “Không sao mà. Đừng xin lỗi tớ.”

“Nhưng nó không hề kết thúc.”

“Ừ,” tôi nói.

“Tra tấn. Tớ hoàn toàn hiểu được, như kiểu, hiểu được là cô ấy chết hay gì cũng được.”

“Ừ, tớ cũng đoán như thế,” tôi nói.

“Và thôi được, cứ cho là thế, nhưng có một thỏa thuận bất thành văn giữa tác giả và độc giả và tớ nghĩ không kết thúc câu chuyện cũng là một kiểu vi phạm thỏa thuận đấy.”

“Tớ không biết,” tôi đáp, cảm thấy như đang bênh vực Peter Van Houten. “Đấy cũng là một phần tớ thích về quyển này theo một cách nào đó. Nó miêu tả chân thực về cái chết. Chúng ta chết ngay giữa cuộc đời, ngay giữa một câu văn. Nhưng tớ muốn – Chúa ơi, tớ thực sự muốn biết chuyện gì đã xảy ra với những người khác nữa. Tớ đã hỏi ông ấy trong mấy lá thư. Nhưng ông ấy thì, ừ, chẳng bao giờ trả lời cả.”

“Ừ. Cậu nói ông ấy sống ẩn dật à?”

“Đúng vậy.”

Trích sách ” Khi lỗi thuộc về những vì sao”

Review và đánh giá:
” Khi lỗi thuộc về những vì sao”l à câu chuyện cảm động về tình yêu đẹp và sự đấu tranh với số phận của hai nhân vật chính Hazel và Augustus. Hazel là cô gái bị ung thư tuyến giáp thời kỳ cuối di căn phổi và đang sống vật vờ chờ ngày sang thế giới bên kia. Còn Augustus là một chàng trai bị ung thư tủy xương phải mang một bên chân giả. Cả hai đã gặp nhau tại một câu lạc bộ dành cho người bị ung thư khó hòa nhập với cuộc sống, họ tìm thấy sự đồng cảm ở nhau và một tình yêu đẹp bắt đầu. Những nhâm vật trong “Khi lỗi thuộc về những vì sao của John Green đã đưa những người hay mơ mộng về những điều ước sẽ thành sự thật hay tin vào điều viễn vong trở lại với thực tế tàn nhẫn. Không có một cái kết đẹp, không có một phép màu nào cho Hazel và Augustus, những điều không mong ước đã được dự đoán từ trước và nó đã xảy ra, không một thay đổi.

Một Cuốn sách nói về chuyện tình yêu của hai bệnh nhi ung thư nhưng lại mang màu sắc tươi sáng, lạc quan chứ không u uất. Chuyện tình của hai con người ấy có vui, có buồn, có cả sự mất mát tột cùng, rất cảm động, rất đẹp. Mình thích cách tác giả miêu tả Gus cũng như miêu tả cái chết của anh ta, thật đau đớn, thật tài tình. Mình thích cả cách kết chuyện của tác giả, một kết chuyện mở, một kết chuyện giúp 2 con người bị Chúa bỏ quên ấy đến được với nhau.
Có Thể nói cuốn sách này giúp bản thân có cái nhìn khác đi về những bệnh nhân ung thư và thấu hiểu thêm về những nổi đau mà họ phải gắng chịu khi đối mặt với căn bệnh thế kỷ này. John Green đã vẽ nên một mối tình nhẹ nhàng giữa hai cô cậu tuổi teens khiến người đọc bị thu hút từ trang này qua trang khác và bị thu hút bởi nét bút miêu tả khung cảnh Asmterdam lãng mạn, trữ tình. Xem phim đã hay, đọc truyện còn hay hơn nữa!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *