Review sách Người Đua Diều

Người Đua Diều
Tác giả: Khaled Hosseini

Về tác giả:

Khaled Hosseini ( sinh ngày 04/03/1965) là một tiểu thuyết gia và dược sĩ người Hoa Kỳ. Tên tuổi ông trở nên nổi tiếng nhờ hai cuốn tiểu thuyết đầu tay của mình, Người đua diều và Ngàn mặt trời rực rỡ bán được 38 triệu bản trên toàn thế giới. Ngoài ra, Người đua diều đã được chuyển thể thành bộ phim cùng tên năm 2007

Giới Thiệu Sách:
Câu chuyện là lời tự thuật của nhà văn người Mỹ gốc Afghanistan Amir về những năm tháng tuổi thơ đầy niềm vui cũng như lỗi lầm, về những ngày trôi dạt trên đất khách rồi cuộc hành trình trở lại quê hương đổ nát để cứu chuộc tội lỗi cho bản thân và cho cả người cha đã khuất. Theo dòng hồi ức của Amir, người đọc trở lại hơn hai mươi năm về trước, khi Amir còn là một cậu bé mười hai tuổi sống trong vòng tay che chở của Baba giàu sang và thanh thế. Cùng gắn bó với Amir suốt những năm tháng tuổi thơ là Hassan, con trai của người quản gia Ali, một cậu bé lanh lợi, mạnh mẽ nhiều lần xả thân để bảo vệ Amir. Thế nhưng tình bạn và lòng tận tụy của Hassan đã không được đền đáp, một ngày mùa đông năm 1975, Hassan vì ra sức bảo vệ chiếc diều xanh chiến lợi phẩm của Amir đã bị bọn trẻ xấu hành hung và nhục mạ. Sự nhu nhược và hèn nhát đã cản bước Amir cứu bạn, thậm chí, còn biến cậu thành một kẻ gian dối khi bịa chuyện nhằm đuổi cha con Ali và Hassan ra khỏi nhà. Và Amir đã phải trả giá cho lỗi lầm ấy trong suốt phần đời còn lại. Ngay cả khi anh đang sống sung túc trên đất Mỹ, ngay cả khi tìm được một mái ấm cho riêng mình hay thực hiện được mơ ước trở thành nhà văn, nỗi ám ảnh của một kẻ gian dối vẫn ngày đêm đeo đuổi Amir. Và cuối cùng, trở lại Afghanistan để cứu con trai Hassan khỏi tay bọn Taliban là con đường duy nhất để Amir chuộc lỗi với người bạn, người em cùng cha khác mẹ Hassan đã chết dưới họng súng Taliban.

Người đua diều có đầy đủ các yếu tố cần thiết để trở thành một tác phẩm best-seller: tính thời sự, cốt truyện ly kỳ, xúc động, xung đột gay gắt giữa các tuyến nhân vật, trong chính bản thân nhân vật… Và sự thật, tác phẩm đã nắm giữ vị trí đầu bảng của The New York Times trong 110 tuần. Ngoài những khía cạnh trên, sức hấp dẫn của Người đua diều còn bắt nguồn từ giá trị nhận thức sâu sắc.

Đoạn trích hay:

Mùa đông là mùa ưa thích của mọi đứa trẻ ở Kabul, ít nhất cũng là những đứa mà cha nó có đủ tiền mua một chiếc lò sưởi bằng gang loại tốt. Lý do thật đơn giản: Người ta đóng cửa trường học vào mùa băng tuyết. Mùa đông đối với tôi là sự kết thúc bất đồng kéo dài, và đặt tên cho thủ đô Bulgaria, và sự khởi đầu của ba tháng chơi bài bên lò sưởi với Hassan, xem phim Nga miễn phí vào các sáng thứ Ba tại Công viên Điện ảnh, là qurma[29] củ cải
ngọt ăn với cơm cho bữa trưa, sau cả buổi sáng đắp người tuyết. Và diều, đương nhiên. Thả điều. Và đua diều.Đối với một số ít đứa trẻ không may, mùa đông không có nghĩa kết thúc năm học. Có những cái gọi là khoá học mùa đông tự nguyện. Không bao giờ có đứa trẻ nào tôi biết lại tự nguyện đến các lớp học ấy, đương nhiên cha mẹ
làm cái việc tự nguyện hộ chúng. May cho tôi, Baba không phải là một trong bọn họ. Tôi nhớ một đứa, thằng Ahmad sống ở dãy bên kia phố tôi. Bố nó là một bác sĩ gì gì đấy, tôi nghĩ vậy. Ahmad bị động kinh và luôn luôn mặc áo vest len, đeo đôi kính dày cộm gọng đen. Nó là một trong nhưng nạn nhân đều đặn của Assef. Sáng nào tôi cũng từ cửa số phòng ngủ của tôi quan sát người đày tớ Hazara của họ xúc tuyết khỏi đường xe vào nhà, dọn lối cho chiếc Opel màu đen. Tôi luôn cố xem thằng Ahmad và bố nó chui vào xe như thế nào, Ahmad trong chiếc áo vest len và áo khoác ngoài mùa đông, cặp đầy sách và bút chì. Tôi đợi cho đến khi họ đi khỏi, rẽ theo một góc phố, rồi lại chui vào giường trong bộ quần áo ngủ bằng flanen mỏng. Tôi kẻo chăn tới tận cằm và ngắm nhìn những ngọn đồi phủ tuyết ở phía Bắc qua cửa sổ. Ngắm những ngọn đồi cho đến khi lại mơ màng chìm vào giấc ngủ.

Tôi yêu mùa đông ở Kabul. Tôi yêu nó vì những bông tuyết mềm mại vỗ nhẹ vào cửa sổ phòng tôi ban đêm, vì tuyết mới rơi lạo xạo dưới đôi ủng cao su đen của tôi, vì hơi ấm của chiếc lò sưởi gang khi gió rít qua sân, qua đường phố. Nhưng chủ yếu bởi vì khi mà cây cối cóng lạnh và băng giá từng lớp phủ những con đường, cái lạnh lẽo giữa Baba và tôi tan ra đôi chút. Và lý do của điều đó là diều. Baba và tôi sống trong cùng một ngôi nhà, nhưng lại trong những bầu sinh quyển khác nhau. Những cánh diều là những làn giấy mỏng ở nơi giao cắt giữa hai bầu sinh quyển đó.

Review và đánh giá:
Người Đua Diều có lẽ là cuốn sách đầu tiên giúp người đọc Việt Nam nhìn nhận một cách đầy đủ và chân thực nhất về vẻ đẹp cũng như nỗi đau của Afghanistan, một đất nước, một dân tộc, một nền văn hóa lâu đời bị tàn phá bởi những kẻ cuồng tín. Người Đua Diều là món quà tặng xúc động và đầy ý nghĩa nhà văn Khaled Hosseini gửi lại cho quê hương mình, nơi cuộc sống yên bình vẫn chưa trở lại.

Toàn bộ cốt truyện “Người đua diều” xoay quanh cuộc đời của nhân vật chính Amir. Cuộc đời của Amir có thể được chia thành ba giai đoạn chính: Trước mùa đông năm 1975: Amir – cậu bé hồn nhiên, trong sáng, luôn kiếm tìm tình yêu ở cha; Sau lễ hội đua diều năm 1975 đến tháng 6 năm 2001: Chuỗi ngày Amir sống với những ám ảnh, day dứt về tội lỗi của mình; Từ tháng 6 năm 2001 đến tháng 3 năm 2002: Hành trình trở về chuộc lỗi của Amir.

Cuốn sách là một câu chuyện chân thực về nghịch cảnh chiến tranh cũng như những thành kiến sắc tộc của đất nước Afghanistan đã đẩy hai người bạn, hai người anh em Amir và Hassan vào hoàn cảnh trớ trêu. Tác phẩm là một bức tranh bi thương về mất mát, lỗi lầm. Tuy nhiên, ngời sáng lên trong đó là vẻ đẹp nhiệm màu của tình yêu, tình bạn đã hàn gắn những nỗi đau trong cuộc sống. Đọc tác phẩm, tôi hiểu thêm nhiều điều về con người và văn hoá Afghanistan. Đặc biệt, tôi rất ấn tượng với hình ảnh những trận đua diều, đó vừa là một hình ảnh đẹp về tuổi thơ của tình bạn, lại vừa mang đến một kết thúc trọn vẹn khép lại những nỗi đau!

Người đua diều là một bức tranh toàn cảnh rộng lớn trải dài không – thời gian về một bối cảnh phức tạp, nhưng trên cái nền ấy chỉ có hai bóng hình nhỏ bé và một con diều đứt dây. Nỗi day dứt, ám ảnh khôn nguôi vì những lầm lỗi thời thơ bé, những dối trá mà bản thân chôn chặt suốt bao nhiêu năm và hành trình chuộc tội của nhân vật chính thấm đẫm trọn tác phẩm đến những trang cuối cùng, để người đọc không thể dứt ra được những trang sách có hạnh phúc bình yên, có bi kịch đau thương mất mát đến rã rời, có nỗi sợ hãi kinh hoàng của bối cảnh chiến tranh khủng bố bạo lực bao trùm khá đậm chất điện ảnh. Nhân vật chính đã có thể giải cứu được đồng loại và người thân của mình sau bao nguy nan, có lẽ cũng đã có thể cứu rỗi một linh hồn lương thiện – cứu rỗi chính bản thân mình, nhưng nỗi hối hận trong ký ức có lẽ không thể phai mờ, vì có những tình cảm đẹp hơn cả tình yêu, không thể nào bị lu mờ theo năm tháng, nếu chẳng may lỡ chà đạp, ám ảnh ấy sẽ đeo đuổi đến tận cùng. Một cuốn sách rung động tâm can và để lại nhiều dư âm cảm xúc lắng đọng.

Đó là một khúc ca về tình bạn khác thường, về một mối quan hệ mong manh giữa cha và con, giữa con người và thần thánh, giữa cá nhân và đất nước. Tất cả những mối quan hệ đó đều được dựa trên những điều vô cùng giản dị và nồng ấm. Ấy chính là huyết thống và sự thủy chung. Cuốn sách cũng là bài học cho những ai đã từng mắc sai lầm nhận ra lỗi của họ để quay về con đường đúng đắn. ” Luôn có một con đường để tốt lành trở lại”