Review sách Tôi Là Bêtô

Tôi Là Bêtô
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh

Về Tác Giả:

Nguyễn Nhật Ánh (07/05/1955) tại tỉnh Quảng Nam.  Ông được coi là một trong những nhà văn thành công nhất viết sách cho tuổi thơ, tuổi mới lớn với hơn 100 tác phẩm các thể loại.

Năm 1995, ông được bầu chọn là nhà văn được yêu thích nhất trong 20 năm (1975-1995) qua cuộc trưng cầu ý kiến bạn đọc về các gương mặt trẻ tiêu biểu trên mọi lĩnh vực của Thành đoàn TP HCM và Báo Tuổi trẻ, đồng thời được Hội Nhà văn TP HCM chọn là một trong 20 nhà văn trẻ tiêu biểu trong 20 năm

Giới Thiệu Sách:

Cuốn sách kể về hành trình của hai chú chó Bêtô và Binô. Dưới góc nhìn, cách ứng xử của chú chó Bêtô, chúng ta có thể trải qua và cẩm nhận được nhiều khung bậc cảm xúc khác nhau: lúc vui vẻ, lúc hào hứng, lúc lắng động, lúc bức bối… đó là một trong những yếu tố hút khách của “Tôi là Bêtô”. “Tôi là Bêtô” phản ánh rõ về lòng tốt của “chó với chó”, về những con người xấu xa trong mắt chú cún, những người bạn mới, những yếu tố bất ngờ.

Trích Đoạn Hay:
21

Lão Hiếng luôn tìm cơ hội sút vào bọn tôi như sút vào một quả bóng và vẻ mặt lão trông rất hả hê khi nhìn bọn tôi bị đá văng đi và khóc lên đau đớn.

Khác với chị Ni, lão Hiếng không có khả năng nghe được tiếng khóc của lũ cún chúng tôi. Lận trong người một trái tim vô cảm, có vẻ lão không thấu được nỗi đau của kẻ khác. Nhưng cũng có thể lão biết hết nhưng lão lấy đó làm trò vui.

Tôi khóc rất to mỗi khi bị lão độc ác đó đá tung vào tường.

Tôi khóc vì đau và vì tức. Tức lão hung thần đó thì ít mà tức chính mình thì nhiều. Đã bị lão giở trò cục súc bao nhiêu lần nhưng rồi tôi lại quên béng đi mất. Lần sau tôi lại mải chơi lúc lão đi ngang. Và lại ăn một cú đá vào be sườn đau thấu trời xanh, thêm tiếng cười hềnh hệch của lão như muối xát vào vết thương.

Không chỉ riêng tôi, bọn cún hàng xóm đứa nào cũng bị bầm dập với lão Hiếng không dưới chục lần. Thật khó mà đề phòng lão, đơn giản vì lão mang bộ mặt của con người.

Tới lần thứ mười một thì bọn tôi khôn ra. Bọn tôi không ngờ nghệch đánh giá kẻ khác bằng mắt nữa. Khi bạn nhìn quá nhiều thứ không cần thiết trong cuộc đời, bạn khó mà sàng lọc được các ấn tượng. Tâm trí bạn sẽ bị nhiễu và con mắt khi đó có khả năng đánh lừa bạn. Thị lực của bọn tôi vốn cũng chẳng tinh anh gì.

Bọn tôi bắt đầu dùng mũi để phân biệt người tốt kẻ xấu. Từ đó, bọn tôi không còn vô cớ bị ăn đòn của lão Hiếng nữa.

22

Nếu giỏi ngụy trang, kẻ ác có thể nở nụ cười từ bi và thốt lên những lời ngon ngọt như vớt ra từ một hũ đường. Nhưng hắn ta vẫn không che giấu được cái mùi ác. Đó là một thứ mùi rất khó diễn tả. Nó chua chua, lờm lợm và dĩ nhiên phát ra từ một tâm hồn xú uế.

Mãi về sau này tôi mới biết bọn cún chúng tôi chỉ được coi là thực sự trưởng thành khi đã học được cách nhìn đời bằng… mũi. Đó là khác biệt quan trọng nhất giữa chúng tôi và loài người. Và điều đó cắt nghĩa tại sao trong thế giới chúng tôi có thể có đớn đau, có bất hạnh, cả chết chóc, nhưng hầu như không có cái gọi là bi kịch.

Nhờ cái mũi thông tuệ đó, lịch sử của chúng tôi chưa bao giờ nhầm lẫn, nên chưa bao giờ phải bôi xóa hoặc viết lại. Cũng với lý do đó, chúng tôi chưa hề sản sinh ra gã cún nào có tên là Shakespeare. Bởi điều đó thực sự là không cần thiết.

23

Một thời gian dài, lão Hiếng không đá chúng tôi được thêm cú nào. Có lẽ vì vậy mà lão có vẻ buồn bã. Mặt lão ngày càng héo đi, quắt lại như quả nho khô, trông lão như kẻ đến từ một vùng dịch.

Từ trong các xó cửa, bọn cún chúng tôi không ngừng hồi hộp theo dõi lão. Tôi chưa từng nghe nói có ai đã lâu không làm được việc thiện mà sinh bệnh. Nhưng vì không còn cơ hội làm điều ác mà lần này rất có thể lão Hiếng chán sống cũng nên.

Trong những ngày đó, như được số phận bù đắp, tôi sung sướng đón nhận một người bạn mới: Binô. Binô là một thằng cún trắng như một con chó bằng bông. Lông nó xù ra bốn phía khiến ngày đầu tiên tôi không thấy đuôi nó đâu.

– Mày là thằng nhóc cụt đuôi à? – Tôi tò mò hỏi.

Binô trả lời bằng một động tác hết sức kỳ cục. Nó cứ xoay tròn trên bốn chân khiến tôi phải đi lòng vòng và không ngừng dán mắt vô mông nó.

Tôi nhìn thấy mông nó động đậy và chốc sau, trước cặp mắt ngạc nhiên của tôi một chiếc đuôi nhỏ xíu từ trong mớ lông trắng ngúc ngoắc thò ra. Chiếc đuôi trắng và ngắn, trông giống một viên phấn bảng ai đánh rơi giữa bụi lau.
Trích sách ” Tôi là Bêtô ”

Review và đánh giá:
“Tôi Là Bêtô” là một áng văn trong trẻo và đầy hồn nhiên được tác giả Nguyễn Nhật Ánh xây dựng thông qua lời kể và cũng là lời tự khẳng định chính mình của một chú cún, xuất hiện ở chương cuối tác phẩm nhưng dẫn dắt cả nhịp truyện ngay từ những chương đầu tiên.
Người đọc sẽ vô cùng bất ngờ và ngạc nhiên về hàng trăm “điều thú vị ở đời” qua những câu chuyện dí dỏm, đáng yêu của các chú cún như Binô, Laica và hơn hết là Bêtô. Từ những việc đời thường trong cuộc sống của loài cún như chập chững bò trong sân, kết bạn với những chú cún khác cho đến những vấn đề tâm sinh lý gặp phải trong tuổi mới lớn không khác gì con người.
Cả câu chuyện ẩn chứa nhiều thông điệp cao đẹp và đầy tính nhân văn được nhà văn Nguyễn Nhật Ánh khéo léo lồng ghép như “càng lớn tuổi, con người ta càng nói ít đi. Họ nghĩ nhiều hơn.” hay “xưa nay chiến tranh nổ ra cũng chỉ vì miếng ăn. Mặc dù người ta luôn tìm cách che lấp đi bằng những điều cao cả.”,..

Trong cuốn sách “Tôi là Bêtô” đã khiến cho người đọc không chỉ tìm thấy một bức tranh đầy màu sắc về thế giới tuổi thơ ngây thơ trong sáng, mà còn dễ dàng nhận ra trong từng trang sách là những ý nghĩa nhân văn, những triết lý cuộc sống tuy đơn giản nhưng vô cùng sâu sắc. Đó là những triết lý về tình người, tình bạn, cái thiện, cái ác, niềm vui và nỗi buồn… tất cả được nhà văn Nguyễn Nhật Ánh truyền tải một cách nhẹ nhàng và chân thật đến người đọc. Chính vì thế có thể nói Tôi Là BêTô là một trong những tác phẩm suất sắc của nhà văn chuyên viết cho thanh thiếu niên Nguyễn Nhật Ánh.