Review sách Trăm năm cô đơn – One Hundred Years of Solitude

Trăm năm cô đơn – One Hundred Years of Solitude
Tác giả: Gabriel Garcia Marquez

Về tác giả:
Gabriel José García Márquez ( 1927-214) là một nhà văn người Colombia nổi tiếng, Ông còn là nhà báo và là một nhà hoạt động chính trị. Ngoài ra ông còn được trao Giải Nobel Văn học năm 1982.

Giới Thiệu Sách:
Trăm năm cô đơn là câu chuyện về dòng họ Buênđya tồn tại bảy thế hệ, người đầu tiên bị trói vào gốc cây và người cuối cùng bị kiến ăn, một dòng họ tự lưu đày vào cõi cô đơn để trốn tội loạn luân. Trong cõi cô đơn ấy, những Accađiô, Aurêlianô, Rêmêđiôt và những Amaranta đã ra đời, sống với số phận bi đát như đã được định trước: lay lắt trong nỗi cô đơn và hoài nhớ, thấp thỏm lo phạm tội loạn luân. Nhưng rồi họ yêu nhau mãnh liệt và lấy nhau với hy vọng tình yêu sẽ cải tạo nòi giống mình. Nhưng họ vẫn đẻ ra những đứa con có đuôi lợn và chính nó đã kết liễu dòng họ Buênđya.

Trăm năm cô đơn là lời kêu gọi mọi người hãy sống đúng bản chất người – tổng hòa các mối quan hệ xã hội – của mình, hãy vượt qua mọi định kiến, thành kiến cá nhân, hãy lấp bằng mọi hố ngăn cách cá nhân để cá nhân mình tự hòa đồng với gia đình, với cộng đồng xã hội. Vì lẽ đó Garcia Marquez từng tuyên bố cuốn sách mà ông để cả đời sáng tác là cuốn sách về cái cô đơn và thông qua cái cô đơn ông kêu gọi mọi người đoàn kết, đoàn kết để đấu tranh, đoàn kết để chiến thắng tình trạng chậm phát triển của Mỹ Latinh, đoàn kết để sáng tạo ra một thiên huyền thoại khác hẳn. Một huyền thoại mới, hấp dẫn của cuộc sống, nơi không ai bị kẻ khác định đoạt số phận mình ngay cả cái cách thức chết, nơi tình yêu có lối thoát và hạnh phúc là cái có khả năng thực sự, và nơi những dòng họ bị kết án trăm năm cô đơn cuối cùng và mãi mãi sẽ có vận may lần thứ hai để tái sinh trên mặt đất này.

Người đọc tìm đến với Trăm năm cô đơn bởi đó là cuốn sách văn học thực sự mang hơi thở đời sống hiện đại – cuốn sách của niềm tin và những số phận con người.

Đoạn trích hay: Khi Aurêlianô Sêgunđô quyết định trở về để xem điều gì đã xảy ra, ông chỉ còn thấy xác chết một con ngựa đực và một con lừa cái gầy còm còn sống đang bị nhất trong cái chuồng ngựa đổ nát. Pêtra Côtêt nhìn ông trở về mà không hề thảng thốt, không hề mừng vui, cũng chẳng rầu rĩ, và hơn nữa, hầu như ả còn nhoẻn một nụ cười khẩy:

– Về đúng lúc nhỉ, – ả nói.

Ả đã già khọm đi, xương hóc bày ra, đôi mắt xanh như mắt mèo, vì nhìn mưa mà trở nên ủ dột và hiền lành hơn. Aurêlianô Sêgunđô ở lại nhà ả ba tháng liền, không phải vì ở đấy ông thấy dễ chịu hơn ở nhà mình mà vì ông phải cần tới ngần ấy tháng mới quyết định đội lại tấm vải sơn để trở về nhà. “Không có gì phải vội vã”, ông nói như trước đây đã nói khi ở nhà mình, “chúng ta đợi trời tạnh trong những giờ tới”. Trong suốt tuần đầu ông dần dần làm quen với cái vẻ tàn tạ mà thời gian và cơn mưa dầm dề đã gây nên cho sức khỏe của người tình và dần dần ông lại thấy ả như xưa, qua cách nhớ lại những mềm vui buông thả của ả cũng như tính chất mắn đẻ như điên mà tình yêu của ả đã kích thích đàn gia súc, rồi một tối nọ trong tuần lễ thứ hai, phần vì tình, phần vì thích thú, ông đã cò kè để đánh thức ả dậy. Pêtra Côtêt vẫn thờ ơ, không hào hứng. “Hãy ngủ yên nào”, ả nói thầm thì, “Những ngày này chẳng phải là lúc để chúng ta hú hí nữa đâu”. Aurêlianô Sêgunđô nhìn mình trong tấm gương gắn trên trần nhà, nhìn sống lưng Pêtra Côtêt giơ những chiếc xương sườn thiểu não, ông hiểu rằng ả có lí, và không phải vì thời gian mà chính vì họ lúc này đã quá thì rồi.

Review và đánh giá:

Cuốn sách “Trăm năm cô đơn”  kể về dòng họ nhà Buendía với thế hệ đầu tiên là José Arcadio Buendía và Úrsula. Hai người này tuy là họ hàng nhưng vì tình yêu mà đến với nhau bất chấp sự phản đối của gia đình và khả năng sẽ đẻ ra những đứa con có đuôi lợn. Để trốn chạy khỏi sự dày vò đó, hai người cùng một số bạn bè khác đã “dứt áo ra đi” tìm kiếm một vùng đất khác để lập ra ngôi làng mang tên Macondo. Ở đây họ có 2 đứa con trai lần lượt là José Acardio, Aureliano Buendía và 1 đứa con gái Amaranta (thuộc thế hệ thứ 2). Bi kịch bắt đầu khi mà cả José Acardio và Aureliano Buendía “chung đụng” và có con cùng với một người đàn bà, Amaranta sau này lại có tình cảm với chính đứa cháu trai của mình. Và hàng loạt các mối quan hệ cùng huyết thống khác vẫn tiếp diễn vào các thế hệ sau của dòng họ Buendía. Ngoài cái tội “loạn luân”, Buendía còn là dòng họ của những con người cô đơn. Họ cô đơn ở trong chính ngôi nhà rộng rãi đầy ắp thành viên đó, họ cô đơn bên cạnh cả những người vợ/người chồng hay nhân tình, thậm chí trong giấc mơ, họ vẫn chìm sâu vào nỗi cô đơn. Cái sự cô đơn kéo dài cả trăm năm với 7 thế hệ nhà Buendía rồi sau đó là sự kết thúc của cả dòng họ. Người đầu tiên bị trói dưới gốc cây còn người cuối cùng bị kiến cắn chết.

Ở cuốn sách “Trăm năm cô đơn”, tác giả đã khéo léo lồng ghép hiện thực xã hội thời bấy giờ của Colombia cũng như các vấn đề mang tầm cỡ vĩ mô của nhân loại. Đi từ thời còn “ăn lông ở lỗ” chính là việc José Arcadio Buendía lập làng Macondo và dạy dân làng trồng lúa, bẫy chim,…Sau đó là tiếp cận và sáng chế ra các loại máy móc, thiết bị mới như việc người digan đến và mang các sáng chế mới nhất của khoa học-kỹ thuật. Khi làng Macondo đến thời kỳ thịnh vượng thì bắt đầu có quan chức về cai quản và chiến tranh xảy ra giữa hai đảng Tự Do và Bảo Hoàng. Rồi sau khi công ty chuối xuất hiện và đàn áp phong trào nổi dậy đòi quyền lợi của công nhân, làng Macondo trở nên tiều tụy, xơ xác và bị cuốn sạch bởi trận cuồng phong.

Khi đọc “Trăm năm cô đơn”, Tôi có cảm giác hư hư thực thực y như chính dân làng Macondo. Rồi tiếp đến là bắt gặp hình ảnh người con gái bay lên trời và biến mất, cơn mưa hoa trong một đám tang, chàng trai với đàn bướm vàng xung quanh,…Những tình tiết hư cấu được tác giả miêu tả rất tự nhiên, trơn tru, mạch lạc khiến người đọc như đang trôi bồng bềnh trong thế giới tưởng tượng của riêng ông vậy. Đây chính là thủ pháp “hiện thực huyền ảo” được ông vận dụng trong cuốn sách, đan xen giữa thực tế và hư cấu. Nhưng không vì thế mà làm mất đi cái hay và ý nghĩa sâu xa của tác phẩm, ngược lại càng làm nổi bật ẩn ý của tác giả. Rằng bản chất con người quá ích kỷ, vì sự ích kỷ cá nhân mà gây tổn hại đến những người khác. Như dòng họ Buendía có những con người đứng lên đấu tranh giành quyền lợi cho dân chúng để rồi khi có chức quyền, lại lạm dụng chính những chức trách ấy để bắt bớ người dân. Một số khác chỉ biết ăn chơi, nhảy múa, tiệc tùng suốt ngày đêm tới mức “tán gia bại sản” và điên rồ nhất là các thế hệ của dòng họ này đều nhầm tưởng mối quan hệ cận huyết chính là tình yêu mãnh liệt. Vậy mà sau bao thế hệ, bất cứ ai thuộc dòng họ vẫn gánh chịu những nỗi cô đơn, vẫn quanh quẩn trong ngôi làng Macondo ấy, lặp lại cái vòng tuần hoàn của những bi kịch. Họ đều cảm nhận được những nỗi bất hạnh đó nhưng lại không sao tìm cách thoát ra được, thậm chí còn không nhận ra rằng mình đang bất hạnh, đang cô đơn, đang bị lãng quên.

“Trăm năm cô đơn” từ đầu đến cuối nhuốm một màu sắc buồn bã, u tối. Tác giả xoáy sâu vào bị kịch của một gia đình, dùng một chủ đề khá nhạy cảm để lột tả những góc khuất trong tâm hồn mỗi nhân vật. Mỗi con người trong câu chuyện này dường như chẳng thể nào thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn của lời nguyền, từng người, từng người một phải chết trong nỗi cô đơn và sầu muôn khôn nguôi. Truyện có một cái kết không bất ngờ, nhưng đầy đau thương và tiếc nuối, khiến ai trong chúng ta cũng phải suy nghĩ về chính bản thân mình, chính những gì mình đã trải qua trong cuộc sống. Một Tác phẩm đã để lại nhiều ấn tượng sâu sắc với tôi

Thông điệp từ cuốn sách:

thông điệp của Trăm năm cô đơn là lời kêu gọi mọi người hãy sống đúng bản chất người – tổng hòa các mối quan hệ xã hội của mình, hãy vượt qua mọi định kiến, thành kiến cá nhân, hãy lấp bằng mọi hố ngăn cách cá nhân để cá nhân mình tự hòa đồng với gia đình, với cộng đồng xã hội.