Thơ: Hẹn hò với cô đơn

Chán một mình rồi ta phải hẹn hò thôi
Mà tình bạc như vôi nên lòng còn e ngại
Chợt nhận ra rằng chỉ cô đơn là mãi mãi
Ở cạnh bên ta có đuổi cũng chẳng rời.
Và thế là một ngày nắng rất đẹp trời
Ta và cô đơn kí vào tờ hôn ước
Từ nay ta chẳng còn đơn độc bước
Bởi có cô đơn làm bạn với ta rồi.
Cô đơn là tri kỉ rất tuyệt vời
Luôn lặng yên nghe những điều ta kể
Dẫu ta khóc hay cười đều mặc kệ
Và chẳng bao giờ dám bỏ ta đi.
Cứ lẳng lặng bên ta mà chẳng hứa hẹn gì
Âm thầm đi cùng ta qua đoạn đường tuổi trẻ
Chẳng than thở kiếp đời sao buồn tẻ
Rất sẵn lòng chia sẻ những niềm đau.
Chán loài người rồi, luôn nói trước quên sau
Ta với cô đơn cùng nhau thành một đội.
15/09/2020

Thơ Tình Của Cát

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *