Trưởng thành là đánh mất chính mình để tìm lại chính mình

Hồi nhỏ hay tự hỏi mình, 10 năm sau mình sẽ như thế nào?

Lúc bé cứ thích lớn nhanh để làm hết mọi thứ mình cho là cool ngầu của người lớn. Lớn lên rồi lại muốn dc về lại ngày còn bé vô tư vô lo ăn học rồi về nhà. Có drama cứ gọi ba má là okayla haha nha.

Khi lớn rồi mới tự nghiệm, à, thì ra trưởng thành là đánh mất chính mình để tìm lại chính mình.

17 tuổi, tốt nghiệp cấp 3, dc làm cái lễ trưởng thành xong ra mặt với má :”để con tự lo, con lớn rồi”

18 tuổi, từ bỏ công việc yêu thích, xách ba lô lên đi lòng vòng Việt Nam, vài nước Châu Á cho vui. Lúc ấy, bản ngã điên và ngông đặt bản thân lên trên mọi thứ kể cả gia đình.

19 tuổi một mình chênh vênh giữa đất Mỹ. Lúc ấy, thấy xa nhà vui vô bờ bến, cho đến khi đời vã mấy phát mới lĩnh ngộ vài mùi vị chua cay của cuộc đời vô thường này.

20 tuổi, mượn passport bà chị đi uống sấp mặt trong bar rồi 6h sáng mai vẫn phải make up tươi tỉnh đi làm suốt 10 tiếng dù linh hồn treo ngược trên mây.

Sinh nhật 21, cầm passport chính mình đi uống, rượu ko còn vị ngon như ngày trước, niềm vui cũng bão hoà dần. Công việc – học – áp lực ngày càng đè nặng đến ngộp thở. Mình quên hẳn năng lượng và sự khao khát của những năm 18 tuổi, quên luôn phải gọi điện thoại về nhà, tin nhắn cho bạn bè cũng chỉ vỏn vẹn vài từ cho có. Cuộc sống cũng thưa thớt dần các mối quan hệ riêng tư trừ công việc.

Mọi người hay nói giỡn với ba má mình:”Thấy con bé mới qua mấy năm phụ nữ hẳn ra. Đi mấy năm mất hút, ko hỏi thăm ai cái gì. Bên đó bận lắm, lo kiếm tiền lắm hả!?”

Mình cũng chỉ trả lời cho vui: “Hồi đó con rảnh còn suy nghĩ 10 năm sau mình sẽ như thế nào, chồng con ra sao, nhà cửa thế nào. Tới lúc qua Mỹ thì chỉ kịp nghĩ tối nay ngủ bật quạt số mấy, ngày mai phải đi làm chỗ nào thôi à

Cứ nghĩ người thương mình nếu nghe mình có chuyện ko vui cũng vì thương mà lo lắng rồi lại nghĩ vẩn vơ đau lòng họ, thôi cứ gặm nhắm cho quen nhỉ!? Rồi tự hình thành thói quen trữ niềm vui nỗi buồn, đi đâu làm gì cũng một mình.

Rồi bản thân chợt nhận ra thôi, cảm xúc đang bị bão hoà thật. Càng ngày cũng không muốn lãng mạn hoá, tình cảm hoá, nhớ người cũ việc cũ nhiều như trước, càng ko suy nghĩ xa xôi, giữ tâm tĩnh lặng, cảm xúc sẽ ko quấy nhiễu con tim. Trái tim vốn dĩ nhiều ngăn mà, kỷ niệm đẹp khiến mình mỉm cười khi nhớ về nhưng cũng rung động cả nỗi nhớ ngăn bên cạnh. Thôi thì cho mình mượn lý trí gói tạm con tim lại chờ ngày cầu vồng xuất hiện. Viết ra mới thấm câu quote mọi người hay share nhau “thế giới của người trưởng thành mặc định là cô đơn” nhở!?

Một đêm muộn năm 22, giữa một chút thảnh thơi mùa ngày bão bỗng nghe thấy những bản tình ca đậm đà hơn, rượu bây giờ cũng chỉ để ru mình ngủ ngon hơn.

Tâm tĩnh như nước.
Nỗi buồn, nhớ thương,bình yên là hoa rơi mặt hồ.
Hoa rơi tạo gợn sóng rồi lại phẳng lặng.

Trưởng thành của mình, quanh đi quẩn lại, là đánh đổi chính mình điên, ngông cuồng và tràn đầy xúc cảm để lấy một chính mình khác đáng yêu, trân trọng mọi thứ hơn, nhưng cảm xúc cũng chai sạn đi ít nhiều nhỉ!?

“Có những người từ nhỏ đến khi trưởng thành, đều cuộn tròn trong một cái kén cô đơn của chính mình. Nhiều người sẽ nghĩ bạn là một người khó gần, khó hiểu, lại khó kết thân. Nhưng thực ra chính bạn cũng không biết vì sao, chỉ là cái thế giới riêng tĩnh mịch và lặng lẽ đó bấy lâu vẫn thế. muốn được sưởi ấm, nhưng lại chẳng biết tìm ở đâu để thấy được mặt trời.” [Du Phong]

Thư Nguyễn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *